Monthly Archives: October 2014

Biểu Tình 30 tháng 4 tại Paris

Đỗ Thị Minh Hạnh Việt Nam Quê Hưong Ngạo Nghễ

Khúc Thụy Du


Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi !

Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi, và tình ơi !

Khuc Thuy Du

Khuc Thuy Du

Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao, và vì sao !

Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâu

Sài Gòn Của Tôi – Saigon of Mine – words and music by ianbui (April 2014)

Cờ vàng trong trái tim tôi

Cờ vàng trong trái tim tôi

Tôi lớn lên trong nỗi nhọc nhằn của mẹ, trên đôi gánh trĩu nặng trên vai bà.Tôi lớn lên mười năm đầu tiên trong đời không có người cha thân yêu bên cạnh. Tôi lớn lên vào cái thời mà không ai được nhắc đến 4 chữ VNCH. Tôi lớn lên 10 năm dưới mái trường XHCN, mỗi tuần tôi và các bạn cùng trang lứa vẫn hát vang vang bài chào quốc kỳ nhưng chẳng hiểu gì về lá cờ và cũng chưa một thầy cô giáo nào của CS dạy cho học sinh về nguồn gốc của lá cờ cả (mãi đến sau này tôi mới hiểu vì sao).

Cờ vàng trong trái tim tôi

Cờ vàng trong trái tim tôi

Cho đến một ngày gia đình tôi đặt chân đến xứ sở tự do trên tinh thần “nhân đạo “của hai bên chính phủ, và cũng từng ấy năm kể từ ngày Sài Gòn thất thủ mới được thấy cảnh “chung một nhà”.

Thế là thế hệ những người như tôi một lần nữa lớn lên nhưng trong một xã hội hoàn toàn khác hẳn ở VN. Những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ người tôi có rất nhiều thứ phải học, phải thay đổi nên chưa bao giờ để ý đến lá cờ ba tôi trân trọng treo ngay giữa nhà. Sau đó vài năm do còn trẻ nên tôi cũng bắt kịp nhịp sống và hoà nhập với cuộc sống ở đây. Khi đó tôi bắt đầu nhận thức những gì diễn ra xung quanh mình.

Cái mà hằng ngày đập vào mắt tôi đó là lá cờ của Mỹ, nó hiện hữu khắp nơi từ các cơ quan chính phủ, trường học, bệnh viện, văn phòng cảnh sát, nhà thờ v.v..và rất nhiều nơi trên mọi nẻo đường đến cả nhà ở của người dân. Ngày lễ ngày tết người dân tự ý thức treo cờ chứ không cần ai nhắc nhở. Cũng không phải riêng về việc treo cờ mà cả trong sinh hoạt thường ngày, trong những hoạt động nơi công cộng cũng như trong việc tổ chức xã hội tình cảm của công dân Mỹ đối với lá cờ của họ rất đồng thuận và trân trọng.

Cờ vàng trong trái tim tôi

Cờ vàng trong trái tim tôi

Ngày tháng trôi qua tôi bước vào ngưỡng cửa đại học và quyết định trở thành công dân Mỹ. Một điều bắt buộc khi trở thành công dân Mỹ là phải biết sơ lược về lịch sử của Mỹ và nguồn gốc của lá cờ. Và giờ đây tôi mới hiểu vì sao người Mỹ họ yêu nước, yêu lá cờ đến thế. Người ta yêu lá cờ vì nó đại diện cho vô số điều tốt đẹp ở phía sau. Tự do, dân chủ, nhân quyền, cũng như sự đồng lòng của tất cả người dân trong việc tạo ra một xã hội công bằng, văn minh và thịnh vượng. Một xã hội mà trong đó mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống cho riêng mình và quyền thực hiện ước mơ của mình.

Nhìn cách người Mỹ đối xử với lá cờ nước họ làm tôi giật mình nhìn lại tôi cũng có một đất nước, một quê hương nhưng sao tôi không biết gì về lá cờ của mình. Rồi tôi nhớ đến lá cờ ba tôi treo ở nhà sao không thấy giống lá cờ mà khi còn cắp sách đến trường tôi vẫn thấy nó nhỏ xíu, bạc màu, cũ kỷ nơi sân trường trên chính nơi chôn nhau cắt rốn của mình ? Tôi đem tâm tư nặng trĩu về nhà hỏi ba tôi. Thì ra đất nước tôi, dân tộc tôi có một chiều dài lịch sử bi thương đến như vậy. Sau những gì ba tôi nói tôi bắt đầu đi tìm hiểu, tôi lật tung hết những quyển sách trong thư viện Mỹ nói về VNCH. Tôi đi ngược dòng lịch sử của miền Nam VN tìm về hai chế độ đệ I và đệ II VNCH. Càng tìm hiểu tôi càng thấy xót xa phía sau lá cờ vàng ba sọc đỏ ấy là máu và nước mắt của rất nhiều đồng bào đỗ xuống chỉ cho một miền Nam hòa bình và tự do.

Cờ vàng trong trái tim tôi

Cờ vàng trong trái tim tôi

Tổ quốc nghiêng mình tiễn biệt một người con
Anh ngã xuống giữa Sài Gòn không để lại đủ họ tên
Nhưng lịch sử nghìn năm sau vẫn nhớ.
Trung Tá Long !
Mây vẫn bay trên đầu anh mỗi chiều, mỗi sớm
Mặt trời mọc mỗi ngày làm lóng lánh giọt sương mai
Như nước mắt mẹ già nhỏ xuống xác con trai
Như ánh mắt chị nhìn chồng trong giờ vĩnh biệt
Ðất vẫn một màu nâu đậm đà như tình người dân Việt
Nơi anh nằm hoa cỏ vẫn xanh tươi.
Máu anh rơi để làm đẹp cuộc đời
Tô thắm đường các em sẽ đến
Các em là thuyền nhờ có anh là bến
Trong cuộc hải hành này anh là ngọn hải đăng soi
Ðường tự do dù còn lắm chông gai
Nhưng đã có anh mang niềm tin đi trước
Cám ơn anh, người con yêu đất nước
Ðã truyền lại cho muôn đời hơi thở Việt Nam.
( Trích Hơi thở Việt Nam, thơ Trần Trung Đạo)

Tôi yêu lá cờ VNCH từ những hiểu biết của riêng tôi nhìn về thực trạng VN trong chế độ CS sau bốn mươi năm ngày càng tồi tệ. Tôi may mắn đang sống trong một xã hội luôn bảo vệ phụ nữ và trẻ em rồi nhìn lại thân phận người phụ nữ nơi quê nhà bị chà đạp nhân phẩm một cách thô bạo và trắng trợn, nhìn những em bé thơ vô tội không đủ ăn,không đủ mặc, ngay cả khi vừa chào đời cũng bị vứt vào thùng rác.

Vậy thì các bạn trẻ VN ơi các bạn chào cờ mỗi tuần mà có bao giờ đi tìm hiểu về lá cờ đó hay không?

Ngày nay tôi thấy các bạn xem phim Mỹ rất nhiều nhưng có khi nào các bạn để ý trong bất cứ một cuốn phim nào của người Mỹ cũng đều thấp thoáng lá cờ của họ trong đó còn phim ảnh của VN thì sao?

Phụ-nữ Âu-Cơ

Phụ-nữ Âu-Cơ

Thế đấy ! chính lòng yêu nước, yêu lá cờ của người Mỹ đã dạy tôi yêu lá cờ vàng ba sọc đỏ vì ngoài sự nhân bản ra nó còn mang nặng cả tình yêu quê hương, yêu mảnh đất mình sinh ra và lớn lên.
Có một lần khi đi làm Report cho buổi lễ Vinh Danh QLVNCH trong quốc hội tiểu bang VA tôi vô cùng xúc động khi bước vào phòng làm việc của thượng nghị sĩ Black. Ngay cạnh bàn làm việc của ông có 4 lá cờ mà một trong 4 lá cờ đó là cờ VNCH. Tôi vui mừng đến nỗi cứ kéo tay Thiếu Tướng Trần Quang Khôi đến đấy đứng làm mẫu cho tôi chụp hình. Rồi những lần đi vận động nhân quyền cho VN trong Quốc Hội Mỹ, biểu tình trước Toà Bạch Ốc chỉ cần tôi cầm lá cờ vàng trong tay là người ta biết tôi đang làm gì.

Có thể mỗi người có một quan điểm riêng về lá cờ nhưng riêng tôi dù tôi có ủng hộ một lá cờ nào khác đi nữa trong tim tôi vẫn có lá cờ vàng vi ít nhất cho đến bây giờ nó vẫn là một lá cờ chính nghĩa, ngoài ra nó còn có một phần xương máu của ba tôi, của những đồng đội ông. Nó có cả nước mắt của bà nội tôi, của mẹ tôi khóc con, chờ chồng.

Tôi cảm ơn nước Mỹ đã cho tôi có cơ hội nói những gì mình muốn nói, tôi cảm ơn người dân Mỹ đã dạy tôi biết trân quý một lá cờ và cũng chính vì vậy mà tôi có cơ hội tìm về cội nguồn lịch sử và yêu quý cha mẹ tôi hơn !!!

Destiny Nguyễn

Phụ-nữ Âu-Cơ

Phụ-nữ Âu-Cơ

Phụ-nữ Âu-Cơ

Hộingộ về đây khắp mọi miền

Phụ-Nữ Âu-Cơ, tiếng vang rền

Nữ-nhi ngại gì nơi chiến-trận

Âu là gái Việt sử ghi tên

trời vận nước chính là đây

Toàn-thể dân ta quyết một lòng

Thế-sự xoay vần, mau cứu nước

Giới điều ghi rõ:  chớ ỷ đông

Một tấm gương xưa rất hùng-hồn

Lòng bà Trưng-Trắc giữ trung-kiên

Tranh nhau tấc đất cùng phương Bắc

Đấu chốn ba-quân chống bạo-quyền

Cho dẫu sa cơ giữ một lòng

Tự trầm mình ngọc xuống dòng sông

Do câu yêu nước, dù phận gái

Dân cùng chung sức quyết lập công

Chủ chính ta đây, giống Lạc-Hồng

người dân Việt, cháu Rồng Tiên

Nhân-dân bốn ngàn năm văn-hiến

Quyền ngẩng cao đầu, cháu Âu-Cơ

khắp muôn phương hãy tụ về

Nước nhà chờ đón những anh-thư

Việt-Nam hào-hùng trang sử mới

Nam-Việt nơi mình sẽ định-cư

Âu-Cơ Kiều-Tiên

Houston, Texas, Hoa Kỳ

10/2014

Tiếng Hát Biển Đông

Tiếng Hát Biển Đông

Tiếng Hát Biển Đông

Gửi bức tâm thư tới mọi người

In dòng mực thắm của con tim

Ăn sâu trong lòng câu yêu nước

Càng rèn ý-chí chẳng van xin

Đang lúc bình-yên bỗng đổi đời

ch vừa tỉnh-giấc, ngỡ trong mơ

Năm xưa Trường-Sa liền đất mẹ

Nay bọn cường-quyền bảo “đất ta”

Hỡi thấu trời xanh có nào ngờ

À! Hoàng-Sa đấy cũng “đất ta”

Đừng có thuyền-bè đi qua lại

À! Cho tiếng súng nổi phong-ba

Non nước Việt-Nam sắp mất rồi

Bàng-hoàng uất-nghẹn giữa đêm thâu

À ơi tôi hát lời yêu nước

Chung lòng hiệp trí chẳng thua đâu

-ấp bao lâu chí quật-cường

Nay thời-cơ đến hỡi ai ơi!

Giờ hãy nhanh chân bước lên đường

Đoàn người hùng-dũng tiến ra khơi

Ái-quốc dân Nam quyết một lòng

Nước nhà toàn vẹn, đuổi ngoại-xâm

Hoàng-Trường Sa của người dân Việt

Sử còn ghi rõ đến ngàn năm.

Âu-Cơ Kiều-Tiên

Houston, Texas, Hoa Kỳ

10/2014

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Em mang dòng máu da vàng,
Như phù sa đắp Tiền Giang đôi bờ.
Sông dài uốn khúc nên thơ,
Nuôi em khôn lớn cha nhờ, mẹ thương.

Em mang dòng máu quê hương,
Bắc Nam nhịp nối dặm đường Cái Quan.
Trường Sơn vang điệu Hò Khoan,
Thu Bồn thơ mộng em ngoan đợi chờ.

Em mang dòng máu Âu Cơ,
Quyết là liệt nữ phất cờ Trưng Vương.
Đuổi quân nô Cộng hết đường,
Cho non nước Việt muôn phương thái hòa.

Huy Tịnh (mùa Xuân, 4/27/2013)

Chú thích:
1. ) Sông Tiền Giang ở miền Nam uốn khúc nên có nhiều phù sa.
2. ) Sông Thu Bồn ở miền Trung có điệu Hò Khoan nhẹ nhàng và đầy tình cảm mặn nồng của người dân xứ Quảng.
3. ) Âu Cơ và 50 người con xuống biển lập nên đời vua Hùng đầu tiên trên đất Bắc. Huyệt động của bọn Cộng nô nằm ở phương Bắc nơi khai quốc nên cần phải đuổi chúng ra khỏi chốn linh thiêng của dân tộc.

Young Huynh
770-885-0075

Ngày 30/4/2013 tại Paris – Chi Hội Phụ Nữ Paris

Chi Hội Phụ Nữ Denver – Colorado USA

Đại Hội : Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kỳ 2 Tại Denver, Co, USA

Đại Hội : Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kỳ 2 Tại Denver, Co, USA

Đại Hội : Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kỳ 2 Tại Denver, Co, USA

Đại Hội : Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kỳ 2 Tại Denver, Co, USA