Monthly Archives: December 2014

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Sau 75, Đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn.

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đũi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học.

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sỹ khoa học gia.

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một may mắn vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, tất cả đều đến định cư rãi rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada.

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngổng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội.

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỏ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì.

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quen lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam.

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỷ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ.

Vì học chung nghành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này.

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cuối lái xe đạp lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương.

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẫn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam.

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức.

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt.

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tường vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoãn tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng.

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa Cộng Sản (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi dấu tiếng về hàng chục ngàn dollars giựt chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm.

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ?

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ võ một tài năng lỗi lạc.

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ?

Ngay khi bài này viết xong, thì anh họ tôi chỉ mới được nhận xác từ bệnh viện sau 9 ngày vất vưởng trong bệnh viện không người thân, không họ hàng.

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia  !

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn !

Alain Bảo

29/06/2014

Las Vegas, USA

Tháng 4 bao giờ cho vơi hết muộn phiền ! Hồ Duy Hạ

Khăn Voan Choàng Cờ VNCH

Khăn Voan Choàng Cờ VNCH

Bảy lăm mười tám tuổi trăng tròn
Vụng về thơ dại hãy còn son
Nước nhà loạn lạc người di tản
Dẫm nát quê hương dạ héo mòn.
Thương cảnh điêu tàn nước Việt ơi!!
Tuổi thơ chưa trọn tiếng nói cười
Bây giờ thương khóc người mất nước
Màn trời chiếu đất cảnh nổi trôi.
Ai tìm ra được cảnh bình yên
Quê tôi nghèo khổ hết ba miền
Suốt đời vất vã trong cuộc sống
Bao giờ cho vơi hết muộn phiền.
Tuổi thơ xin cất giữ từ đây
lam lũ nổi trôi bao tháng ngày
Khi nào tìm được niềm vui mới
Ai sẽ quên đi nổi khổ này…
Vậy mà 32 năm vẫn còn chất chồng nổi khổ,
chút dĩ vãng buồn, làm sao quên được,
khi tháng tư đen trở về trong tìm thức…

Hồ Duy Hạ

Tiếng Mẹ Ru – Linh Đắc

À ơi! Tiếng Mẹ ru mềm,
Kẽo đưa nhịp võng, nắng hiền bên song.
Con nằm thiêm thiếp giấc nồng,
À ơi! Tiếng mẹ ru hồng giấc trưa.
Gió lay thoang thoảng hương dừa,
Bụi bay ngoài ngõ, đong đưa ngọn quỳnh.
À ơi! tiếng mẹ ru tình,
Ôm con mẹ hát, một mình à ơi!
Cha con trấn đóng xa xôi…
Quê Hương còn nợ, à ơi ! giọng buồn.
Một chiều con sẽ lớn khôn,
Ôm con mẹ những bồn chồn thịt da.
Cha con đi lính miền xa,
Chờ bao năm nữa thì cha mới về?
Ba mươi năm! Chẳng hẹn thề,
Con bên xứ lạ, thương về giấc trưa.
À ơi! Tiếng Mẹ đong đưa,
Ru con tiếng mẹ ôm vừa lòng con!
Ba mươi năm, ngủ giấc tròn,
Bao giờ tiếng mẹ vẫn còn trong mơ!
Hôm nay lá rụng ơ hờ,
Con nghe tiếng mẹ ầu ơ giữa trời,
Lá bay cho nắng chơi vơi,
Trong con tiếng Mẹ à ơi rũ mềm

Tiếng Mẹ Ru

Tiếng Mẹ Ru

Lời Cảm Tưởng Trong Đêm Thấp Nến và Cầu Nguyện Cho Quê Hương – Âu Cơ Li Jolie Phan

Lời Cảm Tưởng Trong Đêm Thấp Nến
và Cầu Nguyện Cho Quê Hương
Kính thưa các bác, các cô chú và các anh chị em. Em tên là Li, trước hết, em xin cảm ơn ban tổ chức
đã cho em cơ hội được đứng đây phát biểu cảm nghĩ của mình trong ngày hôm nay như là một đại diện
cho thành phần giới trẻ tại hải ngoại.

Âu Cơ Li Jolie Phan

Âu Cơ Li Jolie Phan

Đây là một niềm hãnh diện của em được góp sức cùng các anh chị em trẻ trong ban đại diện cộng
đồng và các cô chú từ nhiều hội đoàn khác nhau trong công cuộc chung của đất nước. Chúng em là
thế hệ thứ hai, với niềm tự hào và kiêu hãnh, tiếp nối truyền thống yêu nước hào hùng của dân tộc Việt
Nam, quyết tâm bảo vệ giữ gìn những gì cha ông để lại.
Vài giòng gửi đến các bạn trẻ để xin chia sẻ kinh nghiệm bản thân của Li. Li từng là một sinh viên
du học, đặt chân đến nước Mỹ này cách đây hơn 10 năm. Lòng yêu nước của một sinh viên trẻ như một
trang giấy trắng, cứ tưởng nước VN đang được “độc lập, tư do, hạnh phúc” thật sự. Thiết nghĩ có biết
bao nhiêu bạn trẻ du học đến đây cũng lầm tưởng như mình. Nếu là vậy, xin nhìn vào sự thật đang diễn
ra: độc lập có thật sự không khi Trung Cộng ngang nhiên xâm chiếm các vùng biển và đảo của chúng
ta? Tự do ở đâu khi người dân không có quyền nói lên tiếng nói của họ, và hạnh phúc là thế nào khi
Việt Nam còn biết bao nhiêu người nghèo khổ đói rách? Còn kẻ ngồi trên thì ngang nhiên tham nhũng
hối lộ, chỉ biết bỏ túi làm giàu cho bản thân.
Đối với những bạn sinh ra ở xứ sở tự do này, bạn thật sự quá may mắn rồi. Nhưng xin nghĩ đến
cha ông chúng ta, những thế hệ đi trước, hay hỏi ba mẹ bạn vì sao mà phải lưu lạc đến đây, đã hy sinh
những gì để bạn có thể sống trong môi trường tự do dân chủ này. Biết bao nhiêu bạn trẻ trong nước
hiên ngang tranh đấu vì lý tưởng cao đẹp của họ ngay cả khi bị công an đàn áp cưỡng chế. Nếu vì quá
sung sướng mà chúng ta quên đi cội nguồn của mình, chỉ lo hưởng thụ cá nhân, vậy là vô hình chung
chúng ta đã ích kỷ rồi. Chúng ta được tự do hơn người dân trong nước, thì phải làm được điều gì đó
tốt đẹp hơn cho quê hương dân tộc.
Xin gửi lời này đến tất cả các bạn trẻ tại hải ngoại, những bạn đang sinh hoạt trong bất kỳ một đoàn
thể, hội ái hữu hay tôn giáo nào. Xin tất cả các bạn hãy cùng góp một bàn tay vào công cuộc chung
với ban Đại Diện Cộng Đồng mà cùng nhau thực hiện ý tưởng cao cả này, và chúng ta hãy hết lòng hỗ
trợ cho các bạn trẻ trong nước đang ngày đêm tranh đấu cho Tổ Quốc Việt Nam được mau có ngày hít
thở không khí tự do thanh bình.
Lòng yêu nước là một trong những truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Xin thể hiện bằng hành động,
bằng sự đấu tranh thiết thực và lý trí sang suốt chứ không phải bằng câu nói suông. Xin tặng đến các
bạn hai câu thơ sau đây:
“ Hoàng Sa Trường Sa là của chúng ta,
Quyết tâm bảo vệ chẳng nao núng lòng”
Xin thành thật cảm ơn và kính chào quý vị và các bạn.
Âu Cơ Li Jolie Phan

Con đường đưa tôi gia nhập vào Hội Phụ Nữ Âu Cơ – Âu Cơ Kiều Tiên

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những ngày tháng Tư năm đó.
Là một trong những người còn kẹt lại Sài Gòn sau khi miền Nam thất thủ, tôi và gia đình đã trải
qua rất nhiều năm sống ở chế độ mới. Thân phận con người của chế độ cũ sau ngày giải phóng hầu
như nếm đủ mùi vị cay đắng của cuộc đời. Và những người phụ nữ tay yếu chân mềm như tôi và
mẹ tôi cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã chung. Chúng tôi nuốt nước mắt vào lòng để giằn
cơn nấc nghẹn, phải giả câm giả điếc để che sự soi mói từ mọi phía, hầu có một cuộc sống bình
yên tạm bợ. Thời huy hoàng đã qua, ước mơ đã hết, ý chí bị soi mòn, khả năng không còn đất để
phát huy, là từ lúc gia đình chúng tôi biết mình không thể tồn tại và trưởng thành ngay trên mảnh
đất cha ông tổ tiên nữa rồi.

Phụ Nữ Âu Cơ ...giỏi việc nhà, chăm việc nước!

Phụ Nữ Âu Cơ …giỏi việc nhà, chăm việc nước!

May mắn được người thân bảo lãnh, cả gia đình chúng tôi rời Sài Gòn và đến định cư tại Mỹ.
Cả ba mẹ con tôi, người đi làm, kẻ đi học và từ từ có một cuộc sống gọi là tạm ổn sau một thời
gian trên xứ người. Sau bao nhiêu năm dài lăn lộn với kế sinh nhai, tôi chợt nhớ tới những người
dân còn kẹt ở quê nhà, đặc biệt là những người phụ nữ. Qua tìm hiểu tin tức trên báo chí, đài phát
thanh, đài truyền hình, mạng lưới internet, tôi nghe được, thấy được những cảnh đời khổ lụy, éo le
của bao phụ nữ Việt.
Là con cháu Tiên Rồng, tôi không thể làm ngơ hay giả vờ không biết. Tôi muốn làm một cái gì
đó, trong tầm tay của mình cho những người phụ nữ kia. Người bỏ học đi làm thuê trong sự áp bức,
người bỏ nước làm cô dâu xứ lạ, người bị ép bán mình cho tổ chức buôn người qua biên giới, người
bỏ của chạy lấy thân trong các hợp đồng lao động ở xứ ngoài. Ôi! Dân tôi giờ sao chịu đọa đày
trong tăm tối. Phụ nữ quê nhà sao gặp toàn cảnh trái ngang. Con cháu mẹ Âu Cơ nay mang nhiều
khổ nhục bi thương. May mắn sao bên cạnh đó cũng có rất nhiều, rất nhiều hình ảnh của nhưng cô
gái đã phá gông cùm, muốn đập tan xiềng xích mong thoát khỏi đời nô lệ. Có không thiếu những
con người bất khuất như LS Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Thục Vy, nhà văn
Trần Khải Thanh Thủy, … và còn nhiều nhiều nữa. Họ là những người dám đứng lên nói ra sự thật,
dám phơi bày ý kiến của người dân. Nhưng dưới mắt chế độ cộng sản, họ là số người vi phạm pháp
luật và rơi vào vòng lao lý suốt nhiều năm.
Từ cảm nghĩ muốn góp một bàn tay, tôi đã làm việc từ thiện ở nhiều nhà thờ và tổ chức. Thật
tình cờ và cũng thật là may mắn, dường như tôi có duyên với Hội Phụ Nữ Âu Cơ (HPNÂC). Trong
một lần làm việc thiện nguyện cho buổi gây quỹ của đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi ngày 27
tháng 6 vừa qua, qua vài câu trò chuyện vui vẻ với chị Thùy Linh, biết chị là một hội viên (lúc đó
tôi không biết chị là Trưởng Ban Phát Triển Nhân Sự của Hội), tôi có ý muốn xin vào HPNÂC vì
đã từng nghe danh tiếng. Không ngờ chị nhanh chóng đưa đơn xin gia nhập cho tôi điền. Từ ngày
ấy tôi đã trở thành một hội viên trong ngày đáp lời sông núi.
Tôi rất vui khi biết rằng từ đây mình có dịp để đóng góp môt phần công sức bé nhỏ của mình
vào công việc chung. Hội tuy chưa đông người nhưng mang một tiêu chí rất lớn:
Bảo Tồn Ngôn Ngữ và Văn Hóa Việt
Tranh Đấu cho Dân Chủ và Bảo Vệ Nhân Quyền
Trợ Giúp những phụ nữ, trẻ em bị bán và bị ngược đãi nơi xứ ngườiKỷ niệm 4 năm thành lập Hội Phụ Nữ Âu Cơ ▪ September 2010 – September 2014 ▪ 61
Giang tay đoàn kết với phụ nữ khắp năm châu, cùng hỗ trợ nhau và những anh hùng anh thư
trong nước để cùng sát vai tranh đấu cho một nước Việt Nam Dân Chủ. Thật đúng với những suy
nghĩ và mong ước từ lâu của tôi. Con đường đưa tôi gia nhập HPNÂC là thế đó. Thật nhanh chóng
và bất ngờ! Không chông gai và trắc trở. Nhưng tôi biết không có con đường nào toàn hoa thơm cỏ
lạ. Tôi biết con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng tôi sẽ đương đầu chấp nhận. Vì tôi
biết mình không đơn độc! Bên cạnh tôi còn biết bao nhiêu chị em Âu Cơ không những ở Chi Hội
Houston, mà còn ở trên khắp thế giới sẽ cùng tôi đồng hành và sát cánh nhau trong mọi nỗ lực vì
công việc chung. Tất cả vì một tương lai tươi sáng cho nước Việt tôi, cho dân tộc tôi, và cho những
phụ nữ Âu Cơ còn trong nước.
Cám ơn tất cả những ai đã đọc câu chuyện này của tôi. Hẹn gặp lại bạn trong ngày Đại Hội Lần
3, gặp lại trên con đường dấn thân phục vụ, và sẽ có một ngày cùng nhau đoàn tụ ở đất nước Việt
Nam, khi Hòa Bình Dân Chủ về trên Quê Hương thân yêu.
Âu Cơ Kiều Tiên
Houston, Texas
10/2014

Tại sao tôi gia nhập Hội Phụ Nữ Âu Cơ – Âu Cơ Thu Lan

Âu Cơ Thu Lan

Âu Cơ Thu Lan

Trong một lần tình cờ, nhận được cuộc gọi từ hai chị thân thiết trong gia đình, ngỏ ý muốn nhờ
Thu Lan mặc áo dài và giúp đỡ một vài việc thiện nguyện. Cũng may mắn hôm đó là cuối tuần và
biết rằng hai chị rất dễ thương với mình nên đã nhận lời giúp đỡ.
Qua buổi hôm đó, Thu Lan đã được tiếp xúc với nhiều chị Âu Cơ cũng như các ông bà, cô chú
và các anh chị khác thiện nguyện cho cộng đồng, Thu Lan cảm thấy rất quý mến và nể phục tất cả
mọi người vì hầu hết ai ai cũng dễ thương, hòa đồng và đặc biệt là luôn cố gắng dành thời gian quý
báu của mình để giúp đỡ cho cộng đồng và những công việc thiện nguyện ý nghĩa khác. Kể từ khi
đó, Thu Lan đã có ý định muốn gia nhập Hội Phụ Nữ Âu Cơ nhưng chưa đủ tuổi. Tuy nhiên, các
chị vẫn mong muốn Thu Lan giúp đỡ và sát cánh cùng các chị cho đến khi Thu Lan chính thức là
thành viên của Hội.
Vào ngày tổ chức buổi tiệc gây quỹ cho đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi (ĐPTĐLSN), Thu
Lan cũng đủ mười tám tuổi và đã điền đơn gia nhập Hội với niềm vui háo hức vì mình là thành
viên nhỏ tuổi nhất trên toàn thế giới và luôn được các chị cưng và thương. Tuy thời gian làm việc
và sinh hoạt với các chị không lâu nhưng hai chị sinh đôi và các chị luôn yêu thương và sẵn sàng
giúp đỡ đưa rước Thu Lan mỗi khi có thể. Vì mọi người đều có chung một quan điểm là giúp đỡ
cho nhau và cộng đồng Việt Nam chúng ta. Thấu hiểu được những tình cảm đó, Thu Lan sẽ luôn cố
gắng hoàn thành trọn vẹn những công việc của mình khi được giao phó. Cảm ơn các chị rất nhiều.
Thu Lan

Âu Cơ Hương Huyền & Hương Thùy

Âu Cơ Hương Huyền & Hương Thùy

Âu Cơ Hương Huyền & Hương Thùy

Đến với Hội Phụ Nữ Âu Cơ (Hội PNAC) là một cơ duyên. Khi biết đến Hội thì hai em cũng rất
là ngạc nhiên về sự liên kết rất là chặt chẽ, không những ở Houston mà còn ở khắp nơi mọi nơi
trên thế giới. Và điều đó đã làm cho hai em thích thú và muốn tìm hiểu thêm về Hội. Đã tham gia và
sinh hoạt với chị em Hội PNAC khoảng bốn , tụi em càng bị cuốn hút vì sự nhiệt tình và tinh thần
làm việc hăng say của các chị trong Ban Chấp Hành, đặc biệt là chị Thiên Thanh và chị Thùy Linh.
Hai chị đã hướng dẫn hai em rất nhiều về nội quy, sinh hoạt và chỉ hướng đi của Hội. Đặc biệt là
những sinh hoạt như “giúp đỡ những phụ nữ bất hạnh và những anh thư đấu tranh cho nhân quyền
ở trong nước. Hai em không mong muốn gì hơn. Chỉ mong Hội PNAC ngày càng được mạnh tiến
và có nhiều công tác tốt để giới trẻ chúng em học hỏi thêm về văn hóa Việt Nam.
Hương Huyền & Hương Thùy

Âu Cơ Nguyễn Đỗ Yến Vy

Âu Cơ Nguyễn Đỗ Yến Vy

Âu Cơ Nguyễn Đỗ Yến Vy

Sinh ra trong một gia đình mà ông bà bố mẹ và các cô chú chịu ảnh hưởng nhiều về phong tục tập
quán Việt Nam nên ngay từ lúc còn nhỏ, mỗi đêm em được nghe kể chuyện về các sự tích vua
Hùng Vương, về dòng giống Tiên Rồng, Lạc Long Quân lấy Âu Cơ đẻ ra trăm trứng: 50 người con
theo cha lên núi, 50 người con theo mẹ xuống biển. Những sự tích hào hùng của lịch sử 4000 năm
Văn Hiến được ghi nhớ trong đầu đã thôi thúc em gia nhập Hội Phụ Nữ Âu Cơ.

Phát Biểu của Chị Phạm Thiên Thanh Chủ Tịch HPNAC về giải nhân quyền 2014

TIẾNG TRỐNG MÊ LINH – Thanh Nga & Thanh Sang