Monthly Archives: November 2015

Houston: Tin tức kháng chiến ( Dam Phong Nguyen)

Houston: Tin tức kháng chiến
dùng: 7 vien đạn
mục tiêu: 1 ký giả cua VNCH, Nguyễn Đạm Phong
còn lại: 10 đứa trẻ mồ côi, 1 cái nhẫn cưới va 1 dây chuyền Đức Mẹ

000000000000000000000000000000

Tôi muốn chia sẻ với bạn một mục trần thế mà cha tôi để lại cho 10 trẻ em của mình biếu không của Mat Tran / Việt Tân. Một trong số đó là 1 dây chuyền Đức Mẹ. Điều này có rất nhiều ý nghĩa cho cha tôi. Khi tôi còn trẻ, ông nói với tôi Đức Trinh Nữ Maria bảo vệ ông trong các lĩnh vực chiến đấu khi ông là một phóng viên trẻ. Có lần ông đến xem bị mất cuộc sống của mình nhưng cảm thấy Đức Trinh Nữ Maria đã có chuyển hướng đạn. Nhưng ngay 24/8/1982, Đức Mẹ đã không thể dừng lại 7 viên đạn của VT.

Kính thưa đồng hương,

Không chỉ cộng đồng yêu quý của chúng tôi đã và đang là nạn nhân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, mà còn là nạn nhân các phương tiện truyền thông việt. Các anh đã âm mưu với Mat Tran Hoang Co Minh và phản bội cộng đồng việt. Các anh thiếu tình lân tuất giữa người với người, giữa đồng nghiệp với đồng nghiệp và quan trọng hơn hết là thiếu dũng cảm để lên tiếng chống lại quân khủng bố dùng bạo lực để trấn áp quyền nói lên SỰ THẬT!

Tại sao các anh im lặng trước những tin tức dối trá của Mặt Trận đăng trên tờ Kháng Chiến, như Chiến hữu Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đã chết mà vẫn có thư của ông Minh gửi về thăm đồng bào trong các dịp Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu? Các anh sợ vì trông gương ký giả Đạm Phong, Lê Triết, nhà văn Duyên Anh nên im lặng? Các anh đồng lõa với dối trá thì có xứng đáng với chức năng của người làm báo vô tư, lương thiện?

Lúc này có lẽ là cơ hội duy nhất của chúng tôi để xóa đi những tên côn đồ, Việt Tân từ cộng đồng của chúng ta. Vì vậy, hãy cùng tôi tìm công lý cho các nhà báo và giúp bảo vệ sự toàn vẹn của tự do báo chí. Hãy để cho người Mỹ biết mỗi người chúng ta là AC Thompson! Giúp chia sẻ thông điệp của tôi. Tôi sẽ đoàn kết và là tiếng nói của người Việt Nam ở nước ngoài.

Nguyen Thanh Tu, con trai Co ky gia Nguyen Dam Phong

Dam Phong Nguyen

Tin Bình Minh (TBM)

Happy Thanksgiving của Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Âu Cơ: Cô Phạm Thiên Thanh

Một tỷ “nhân dân tệ…” by Nancy Nguyễn

Là số tiền mà Xi Ping đã trả cho một “xuất” phát biểu trước toàn quốc hội VN rằng biển đảo của ông cha ta “thuộc về TQ”, rằng “láng giềng thì luôn có xích mích nhưng phải biết quý trọng tình hữu nghị giữa 2 đảng” CS Việt – Trung, rằng đó chính là thứ di sản quý giá mà đảng CS VN có được.

images-17-

Khi những tiếng hô đả đảo Tàu Cộng xâm lược rền vang trên khắp nẻo đường đất nước, từ Hà Nội vào đến Sài Gòn, xuống tận các tỉnh lẻ miền Trung, miền Tây, thì Ba Đình cho long trọng bắn đại bác chào mừng họ Tập đã nhận lời mời ghé sang đất Việt.

 

Hai mươi mốt phát đại bác, là hai mươi mốt phát đạn bắn vào vong linh tiền nhân nằm xuống, bắn vào phần mộ các tử sĩ đã hi sinh để gìn giữ một dải giang sơn này, bắn vào oan hồn những ngư dân bỏ mình trên chính biển quê hương trong cuộc mưu sinh khốn khó, xác còn chưa kịp nguội dưới những nấm mồ cất vội. Hai mươi mốt phát đại bác, các ông đã bắn nát chính lương tâm mình rách rưới, và bắn vào những tiếng gào thét ngoài kia, những tiếng gào khan phẫn nộ “Xi Jinping cút đi!” “Trường Sa – Hoàng Sa – Việt Nam!” Các ông đã bắn vào chính người Việt chúng tôi.

 

Tôi thấy các ông chưa bao giờ nhục hơn lúc này, khi hình ảnh về các cuộc biểu tình tràn ngập Interent, khi truyền thông quốc tế rọi ống kính đến những con người đầu trần chân đất áo vải, từ trí thức đến nông dân, từ giáo viên đến doanh nhân đến các bà các thím quanh năm chỉ biết bó rau nải chuối, xuống đường đòi lại đất tổ từ tay quân giặc, thì truyền thông của các ông, gần 1000 tờ báo, lại bị mù câm điếc, đem 1 tỷ “nhân dân tệ” tự bịt mắt bịt tai bịt miệng. Các ông trốn tránh như những con chuột cống trốn ánh mặt trời.

 

Đừng bảo với tôi ngoại giao là thế, nước ta bé nhỏ yếu ớt khó chống lại Tàu. Tôi thưa với các ông, ngàn đời nay nước ta đã bao giờ lớn? Đã bao giờ mạnh hơn nước Tàu? Nhưng ta nhỏ mà không nhục, yếu đuối mà không đớn hèn. Có đớn hèn chăng, chỉ là chính các ông đớn hèn trước giặc mà thôi.

 

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày các ông rước giặc vào nhà, khui rượu đỏ chào đón như thượng khách, khi cả nước xuống đường.

 

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày các ông cho lính canh từng nóc nhà người yêu nước bất kể ngày đêm, cho người bắt cóc dân về đồn, thậm chí đánh người toạc đầu chảy máu chỉ vì họ trót dại … yêu nước hơn các ông!

 

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày một bà mẹ quê nằm co ro trên nền xi măng cứng lạnh, trước đồn cảnh sát, đòi con. Đứa con bị bắt vì đã chạy mấy mươi cây số từ Long An lên Sài Gòn, hoà vào dòng người làm cái điều mà lẽ ra là nhiệm vụ của chính các ông.

 

Một tỉ nhân dân tệ, họ Tập bố thí cho sự bạc nhược của bọn 16 người các ông, và cả sự ngu muội của đám nghị gật các ông dựng lên rồi nhồi vào “quốc hội”.

 

Ngày hôm nay, người dân đã vượt qua sợ hãi để xuống đường, vượt qua sợ hãi để không quỳ xuống cho các ông lớn lên, vượt qua sợ hãi để thẳng thắn đối mặt với bạo quyền, vượt qua sợ hãi để bảo vệ lẫn nhau.

 

NGÀY HÔM NAY CHÚNG TÔI ĐỨNG THẲNG LÊN CÒN CÁC ÔNG KHOM LƯNG XUỐNG. Một tỷ Mao tệ, chúng bố thí cho sự đớn mạt của các ông.

08/11/2015

Nancy Nguyễn

Bao giờ Thủ Tướng VN mới được nghinh đón như Thủ Tướng Ấn, ông Narendra Modi? (Uyen Di)

“-…. Chúng ta không được cái may mắn đấu tranh cho quyền tự do. Chúng ta không có cơ hội bị bỏ cuộc đời trong các nhà tù. Chúng ta nên cảm nhận nỗi đau đó. Chúng ta không được chết cho đất nước, nhưng ít ra chúng ta được sống cho tổ quốc mình. Không phải ai cũng được cái vinh dự chết cho quê hương, nhưng rất nhiều người chắc chắn được cái may mắn sống cho quê hương mình…” – Một phần bài nói chuyện của Thủ Tướng Ấn Độ Narendra Modi xin được dịch lại như thế.

Modi

Ông đã đến dự cuộc họp thượng đỉnh G20 và đã nói chuyện với khoảng 16 triệu người Ấn tại Sydney. Ông Modi đã được dân Ấn nghinh đón trong sự hân hoan ví như giới trẻ chào đón một Rockstar.

 

Để nói về lý lịch của mình ông nói: “- dân chủ là điều tuyệt vời nhất. Tôi đến đây vì Ấn Độ có nền dân chủ. Ngay cả một người ở giai cấp bình dân cũng có thể leo lên đỉnh cao trong một xã hội thực sự có dân chủ như nước Ấn.”

Nói về chính sách giới hạn quyền của chính phủ và nâng cao quyền của chính dân, ông Modi nói: “chính quyền không thể xây dựng được một quốc gia. Chỉ có người dân mới xây dựng được quốc gia thôi. Tôi rất tin vào khả năng của công dân nước tôi. Chính quyền trước đây lấy làm thích thú khi tạo ra nhiều luật. Tôi thì lại thích gạt bỏ chúng”

 

Ông Modi là Thủ Tướng thứ 15 của Ấn Độ và ông mới được đắc cử vào chức vụ này ngày 26.05.2014. Chỉ cần sau 6 tháng là ông đã trực tiếp thay da đổi thịt cho nước Ấn. Việc đầu tiên ông làm là thay đổi chính sách về cách nhà bank làm việc. Ông đã ban luật cho tất cả những người nghèo tại Ấn có thể mở sổ bank với số tiền nhỏ nhất mà họ có được, chỉ trong vòng vài ngày kinh tế Ấn đã có ảnh hưởng đáng kể, và một số thay đổi khả quan khác đã được chứng minh bằng sự ủng hộ nhiệt tình của dân Ấn trong và ngoài nước đối với vị Thủ Tướng này.

Nhìn thấy ông Narendra Modi được 16 triệu dân Ấn tụ họp trong ngày làm việc thứ Hai đầu tuần 17.11.2014 tại Sydney để được bắt tay ông, để được gọi tên ông “Modi, Modi, Modi!!!”, để được ngồi im thin thít nghe ông nói chuyện, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc cho dân Ấn và các bạn người Ấn của tôi. Tôi lại nghĩ đến những xóm nghèo nước Ấn, thành phố Calcutta, Chhattisgarth v,v… Họ đang có hy vọng.

Lại nghĩ đến VN tôi, lại nghĩ đến những khu ổ chuột, lại nghĩ đến những quả bóng chính trị mà chính quyền VN đã đá qua, đá lại với quốc tế để giữ vững bạo quyền, lại nghĩ đến người dân Việt Nam trong nước nếu không mạnh dạng đứng lên thì họ quả thiếu thế hệ kế tiếp một món nợ HY VỌNG khổng lồ và một lời giải thích nghẹn.

Uyen Di

KỂ CHUYỆN VỀ BỆNH VIỆN XỨ TƯ BẢN ( Uyen Di)

Uyen Di

11165307_944189392268462_7762933687580187908_n

8 giờ tối các con tôi chuẩn bị đi ngủ, cậu nhỏ thì thầm “tâm sự”

– Mummy ơi, chiều này đang chơi, mũi cây viết chì bị gãy, nó văng vô lỗ tai con.

Tôi hơi hoảng nhưng cố giữ bình tĩnh để cậu nhỏ thấy chuyện cũng không có gì:

– Vậy giờ con thấy sao? Cho mẹ coi cái nghen?!

12249607_10204598038585841_3562682098755206718_n

Cậu nhỏ thấy tôi cười, tưởng tôi không tin nên cậu vui vẻ chìa bên tai ra cho tôi coi. Từ nhỏ anh em tôi đã được bà ngoại chăm sóc kỹ, thỉnh thoảng ngoại dùng cái móc rái tai “dọn dẹp” sạch sẻ trong ấy cho chúng tôi nên bây giờ mỗi nhà anh em chúng tôi đều có cái móc rái tai. Tôi lấy “đồ nghề” và đèn pin tia nhỏ rọi vào tai cậu, đồ nghề của tôi chạm nhẹ vào khúc ruột viết chì bị gãy nằm chiễm chệ trong ấy.

Lấy sách về lỗ tai ra để coi hình dạng cấu trúc thế nào cho rõ ràng, tôi gọi ngay Nurse On Call nghĩa là tổng đài do mấy y tá trực 24/24 để trả lời những câu hỏi liên quan đến bệnh hoạn của dân chúng. Tổng đài này là do chính phủ lập nên với mục đích giúp dân tránh vào bệnh viện cấp cứu, đây là một hệ thống hết sức thông minh, vừa tiết kiệm kinh phí y tế cho chính phủ, vừa tiết kiệm thời gian của dân chúng.

Y tá nghe tôi trình bày với các từ vựng chính xác chỉ các địa điểm của tai chắc cũng ấn tượng lắm, đâu biết tôi đang có cuốn sách trước mặt. Nàng y tá với chất giọng ngọt ngào phán một câu:

– Nên chở cháu vào phòng cấp cứu ngay!

Y tá ở bang Victoria của Úc Châu tôi thấy ai cũng ngọt ngào, tận tình. Việt Nam có câu “lương y như từ mẫu”, ở đây tôi thấy y tá là đã như từ mẫu rồi!

Sau câu phán của cô y tá, cả nhà tôi chất lên xe chạy vào bệnh viện nhi đồng gần thành phố Melbourne, cách nhà tôi khoảng 10 phút láy xe vào ban đêm. Ngoài trời tháng ấy lạnh câm câm. Vừa vào được lớp cửa ngoài cùng của khu cấp cứu là khí nóng thổi dồn vào người làm chúng tôi nhìn nhau cười. Bên trong bệnh viện là một hồ cá 2 tầng khổng lồ được trang trí vô cùng bắt mắt cho các cháu con nít thích thú ngắm nhìn mà tạm quên nỗi đau nhức trong mình.

Các thủ tục giấy tờ căn bản được làm rất nhanh chóng, thời gian chờ đợi cũng không lâu. Cô y tá vạch lỗ tai cậu nhỏ thử gấp ruột viết chì ra với dụng cụ đặc biệt nhưng không xong. Nàng bảo sẽ lấy hẹn để gặp bác sĩ chuyên khoa.

Tuần sau chúng tôi đến phòng đợi, lại thêm một bất ngờ thích thú, tầng này ngoài có sân chơi nhỏ với đồi núi chập chùng, còn có mini sở thú rộng rãi nuôi một đám các chú Meerkats mục đích cũng là để “đánh trống lãng” cho đám con nít tội nghiệp mà thôi!

Mặc dù cậu nhỏ được ba mẹ giải thích trước, nhưng đến lúc bác sỹ tới làm việc vẫn sợ. Cô bác sỹ thật trẻ, nàng nhẹ nhành dỗ dành cậu nhỏ, cậu nhỏ xiêu lòng nằm nghếch lỗ tai cho bác sỹ thử, thử lần 2 xong, nàng bác sỹ bảo

– Phải trở lại lần nữa vì lần này sẽ chụp thuốc mê cho cháu rồi lấy ra, cách đó dễ hơn và không tổn thương tinh thần của cháu.

Như hình đính kèm, cuộc “giải phẫu” thành công tốt đẹp nhưng theo chổ tôi đoán biết thì rất tốn kém vì đã qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn là một chuyên viên đặc nhiệm để lo.

Vài ngày sau cặp vợ chồng người bạn đến chơi, anh bạn là bác sỹ, chồng tôi đem chuyện kể và hỏi thì anh bạn bảo có thể tốn gần 6,7 ngàn cho cuộc “giải phẩu” này. Tôi nghe thế bảo chỉ có vậy thôi mà nước Úc này làm dữ quá! Cô bạn nhanh nhẩu đáp

– Phải vậy chứ sao? Nếu không sẽ ảnh hưởng đến năng xuất làm việc và sự đóng góp cho xã hội của nó về sau này. (Đây là một câu tiếng Anh tôi dịch lại tiếng mình cho dễ hiểu).

Chồng tôi rời VN lúc tuổi lớn hơn tôi và đã sống qua một thời khó khăn thiếu thốn nên rất “ấn tượng” mỗi lần có dịp thăm bệnh viện chính phủ. Anh đem chuyện này kể với các bạn người Úc gốc Tây Phương thì tôi nhận thấy họ phản ứng như đây là lẽ đương nhiên, có người còn nói:

– Dĩ nhiên phải vậy rồi! Số thuế mình đóng cho ngân khố quốc gia hàng năm là khổng lồ mà!

Còn phản ứng của mấy bạn người Úc gốc Việt sống khá lâu ở nước này thì:

– Đó thấy hông, mình may mắn quá!

Uyen Di

Điểm Phim: Khủng Bố ở Little Saigon (Tác Giả Niệm Xuân)

Tác Giả: Niệm Xuân

ToQuocGhiOn

Kỳ 1: Những Ngộ Nhận

Phải nói ngay, hơn năm mươi phút của thiên phóng sự điều tra không mở ra điều gì mới về quá khứ, song lại vô tình mở ra quá nhiều tồn tại của chính ngày hôm nay. Những tồn tại đau đớn và nhức nhối mà chúng ta nên thẳng thắn đối mặt thay vì lựa chọn những lập luận để che đậy nó đi.

Thứ nhất: Bộ phim xúc phạm VNCH nói chung và QLVNCH nói riêng:

Xin thưa, toàn bộ thiên phóng sự điều tra chỉ duy nhất nhắc đến đích danh 3 tổ chức: Mặt Trận, Khu 9, và Vocrn. Toàn bộ phim chỉ đích danh 3 tổ chức này trong vai trò Nghi Can Chính của những cái chết mờ ám. Bộ phim hoàn toàn không hề có bất cứ hình ảnh, lời lẽ nào rõ ràng là báng bổ hay xúc phạm VNCH hay QLVNCH.

Xin hỏi thẳng, ai, tổ chức nào là người có đủ tư cách, và thẩm quyền, để nhân danh VNCH mà lên án?

Việc cố tình gán ghép yếu tố VNCH để tranh thủ sự ủng hộ của quần chúng nhằm chống lại bộ phim là một toan tính bẩn thỉu. Những người đầu tiên reo rắc suy nghĩ này vào quần chúng là những con người thủ đoạn.

Hiện tượng này mở ra tồn tại đầu tiên: Mượn danh, và nhân danh. Một số cá nhân, tổ chức, tự cho mình cái quyền nhân danh VNCH để ủng hộ, hay lên án, để suy tôn hay hạ bệ. Điều đó thể hiện, không gì khác hơn, chính là sự độc tài trong tư tưởng.

Thứ Hai: Bộ phim bị yêu cầu gỡ bỏ vì xúc phạm cộng đồng người Việt Hải Ngoại.

Việc đánh đồng Mặt Trận và Cộng Đồng VNHN là một toan tính có chủ đích. Và chủ đích như thế nào thì chúng ta đều đã đoán được. Mặt Trận, nghi can chính của bộ phim, chưa bao giờ là cộng đồng, hay đại điện cho cộng đồng VNHN, và nhắm vào Mặt Trận không thể coi là nhắm vào cộng đồng VNHN.

Một số cá nhân, tổ chức tạo áp lực đòi buộc Frontline gỡ bỏ bộ phim vì nó tạo hình ảnh xấu về cộng đồng NVHN. Xin nói thẳng, các anh không có tư cách gì để nói thay cho cộng đồng. Không thông qua bất cứ một biểu quyết công bằng nào, mà đã tự tiện cho mình cái cương vị nói lên nguyện vọng, suy nghĩ của cộng đồng, thì nói ngay là, anh chống lại độc tài CS bằng cách tự biến mình thành một thứ độc tài kiểu mới.

Điều này mở ra vấn nạn tiếp theo, là một số cá nhân, tổ chức, một khi nghĩ là bản thân mình đúng, thì không cần thông qua một cuộc trưng cầu nào vẫn nghiễm nhiên cho mình cái quyền nhân danh quyền lợi tập thể để hành động.

HQPD_1289866890

Kỳ 2: Phiến định

“Vào thời điểm đó, những việc như thế là thông cảm được.”

Ngay khi bộ phim được lên sóng truyền hình, Dương Trọng Lâm, nhà báo bị thảm sát ở SF ở vào độ tuổi chỉ vỏn vẹn 27, được cho là có tư tưởng thân cộng, phản chiến, các trang mạng xã hội đã rỉ rả nhận định: vào thời điểm đó, trong bối cảnh những con người vừa mất tất cả vào tay CSVN, thì việc họ có những hành động vượt ra ngoài chuẩn mực đạo đức thông thường đối với những người có khuynh hướng thân cộng là điều thông cảm được, thậm chí một số người còn khẳng định “là bình thường” hay khủng khiếp hơn “là đương nhiên!”

Nhận định này nghe qua thì có vẻ hợp lý, song nó hàm chứa một sai lầm lớn cần minh định. Đó là nhận định này vô hình chung vơ hết những người bị hành hung, thậm chí ám sát, là những người có tư tưởng thân cộng, trong khi, có nhiều người không hề thân cộng, một số người đã hi sinh cả cuộc đời cho VN, họ chỉ đơn thuần là chống lại Mặt Trận mà thôi.

Ngoài Dương Trọng Lâm, Đạm Phong – một nhà báo khác, bị giết khi đang viết loạt bàtố cáo những mập mờ tài chánh của Mặt Trận, Hoài Điệp Tử, Đỗ Trọng Nhân, vợ chồng Lê Triết, còn có bà Bùi Anh Thư, cựu thành viên Mặt Trận, người bị khủng bố tinh thần, dù vẫn tận tuỵ cống hiến gần nửa đời cho sự nghiệp canh tân VN. Cố nhà văn Duyên Anh bị đánh trọng thương đến tàn phế khi sang thăm Cali và đá mất vài năm sau đó. Duyên Anh cũng đã có những bài viết chỉ trích Mặt Trận nặng nề. Nhà tư tưởng lớn Nguyễn Gia Kiểng cũng bị hành hung và những trường hợp khác. Họ chỉ giống nhau ở một điểm: đã có những tư tưởng, đường lối, nhận định, hoặc hữu ý hoặc vô tình, đi ngược lại với mong muốn của Mặt Trận.

Nhận định này gợi ra một tồn tại nữa, đó là một số cá nhân, tổ chức đã cố tình đánh đồng việc chống lại Mặt Trận với tư tưởng thân Cộng, cố tình gán ghép cho những người chống lại Mặt Trận là thân cộng, hoặc nhức nhối hơn, là CS nằm vùng.

còn tiếp…..

co vang 8x12

Tác Giả Niệm Xuân