Monthly Archives: January 2016

Trên cả Hào Hùng – by Nancy Nguyen

Có lẽ điều thích hợp nhất để kể hầu quý vị nhân dịp lễ Martin Luther King Jr. là câu chuyện về một nước Mĩ của hơn 60 năm về trước: Giai đoạn hậu chiếm hữu nô lệ.
Thời kỳ nô lệ dẫu đã đi qua, vẫn để lại cho xã hội Mĩ những di chứng đớn đau, như những lằn roi quất thẳng vào tâm khảm của những chứng nhân còn sống khi họ kể về câu chuyện của già nửa thế kỷ trước. Chuyện kể rằng …
truth3
Thời đó, người Mỹ da màu tuy đã được tự do theo pháp luật, hầu như chỉ được coi là “con” chứ không phải là “người”. Họ là lao động chân tay chính của tất cả mọi lãnh vực, họ làm tất cả những gì một người da trắng không bao giờ làm. Họ làm miệt mài từ mờ sáng đến tối khuya, chỉ nhận về những đồng lương vừa đủ sống qua ngày. Họ là nạn nhân trực tiếp của sự thô bạo. Họ thường xuyên bị mắng chửi, bị ngược đãi, bị đánh đập. Họ hoàn toàn không có cơ hội thăng tiến dù có tận tâm với công việc đến thế nào đi nữa, nghĩa là, họ không có tương lai. Và, nếu một ngày, họ chẳng may bị tai nạn mất khả năng lao động, điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ phải sống trong túng quẫn suốt phần đời còn lại. Không một ai bồi thường cho tai nạn, người da màu bị đối xử như một loại lao động … xài một lần rồi vứt!
Một ngày mùa đông của hơn 60 năm về trước, hai người phu hốt rác vì muốn tránh cái rét cắt da thịt của miền Đông Hoa Kỳ, đã trú vào xe bồn hốt rác. Nhưng thời đó, họ không được phép ngồi chung buồng lái với người da trắng, nên đã trú tạm vào bồn chứa rác, trú lẫn vào rác rưới để tìm hơi ấm giữa ngày đông. Chiếc xe bất ngờ bị kích hoạt, và họ, ngay tức khắc, bị nghiền ra chung với rác.
Khởi đi từ hai cái chết oan nghiệt ấy, được nối tiếp bởi những sự kiện về sau, mà thế giới được chiêm ngưỡng ba điều kỳ diệu. Tôi không biết nên gọi đó là kỳ tích hay phép lạ giữa cuộc đời này.
Một là, một đại tập thể những con người ít học, thậm chí mù chữ, bị ngược đãi, là nạn nhân của bạo lực, bạo hành, và theo lẽ dĩ nhiên, bản thân họ cũng chứa đẫm xu hướng bạo lực, bạo loạn, nhưng thật kỳ lạ, lại là những con người chấp nhận đấu tranh trong ôn hoà, không ngừng nghỉ, không nhân nhượng, để giành lấy thứ quyền căn bản nhấ: Quyền được làm một con người! Nếu họ làm được …
Bạn tôi, ngay khi những người da màu nhận ra chính họ, chứ không phải những ông chủ da trắng, mới là người vận hành đất nước, họ hiểu một điều rằng, không cần bạo loạn, nếu tất cả họ đều ngưng phục vụ, họ có thể “đóng cửa” cả nước Mĩ, thì cũng là lúc chính quyền hiểu thế nào là “quyền lực số đông” và không còn cách nào khác ngoài bắt đầu thoả hiệp. CHÍNH QUYỀN KHÔNG SỢ BẠO LOẠN, NHƯNG SỢ SỰ CƯƠNG QUYẾT CỦA NHỮNG CON NGƯỜI ÔN HOÀ.
Hai là, không có vết thương nào không thể lành. Chỉ vừa mới ngày hôm qua, nước Mĩ còn quằn quại trong di chứng của thời kỳ chếm hữu nô lệ, khi mà trẻ em da màu phải học riêng với trẻ em da trắng, người da màu phải dứng dậy nhường ghế cho người da trắng trên xe bus và ngồi vào khu vực dành riêng, có ai ngờ, chỉ vừa mới ngày hôm qua, người da màu là tầng lớp hạ lưu, không được phục vụ trong các nhà hàng, thứ lao động xài xong là vứt bỏ để thay bằng cái khác, và điều này được bảo vệ bởi chính pháp luật đương thời. Những nạn nhân của tệ phân biệt đối xử ấy, ngày hôm nay, chỉ vỏn vẹn 50 năm ngắn ngủi sau, một trong số họ trở thành Tổng Thống, Tổng Tư Lệnh của Hoa Kỳ. Đó là một bước tiến nhân bản dài đến đáng ngưỡng phục.
Tôi tin rằng, khi con ta người biết dang tay ra, mở tim ra, để đón nhau vào lòng, đối đãi với nhau bằng thứ tình cảm giản đơn nhất mà Thượng Đế ban cho nhân loại, Tình Người, thì KHÔNG CÓ VẾT THƯƠNG NÀO KHÔNG THỂ LÀNH.
Ba là, câu truyện về sự ngược đãi của người da trắng với người da màu là một trang sử đen tối của Hoa Kỳ, một tội ác chống lại loài người đầy hổ thẹn của cường quốc đẫn đầu thế giới này, nhưng kỳ lạ thay, thay vì che giấu đi, xoá bỏ đi, họ lại thường xuyên kể về nó. Mỗi năm, mọi năm, trong ngần ấy năm. Không những vậy, họ còn viết hẳn vào sách giáo khoa, dạy cho trẻ em từ bậc tiểu học! Họ làm mọi thứ để nước Mĩ, người Mĩ không bao giờ được phép quên đi đoạn đen tối ấy, thậm chí, còn tạo mọi điều kiện để các thế hệ sau hiểu một cách đầy đủ, trung thực, không che đậy, một trang sử tủi hổ của mình.
Trong khi mọi quốc gia đều viết cơ man nào là sử sách về những chiến tích lẫy lừng, những đặc thù đáng tự hào, những thành tựu vĩ đại, thì Hoa Kỳ, quốc gia đầu tiên vươn vào vũ trụ, bỏ xa cả thế giới về công nghệ quân sự, đẩy lùi sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng Sản, dẫn đầu về kỹ nghệ điện tử, khai sinh ra các ý niệm kinh tế, và chế tạo ra vô vàn thuốc men cho nhân loại, lại dành rất ít trang để viết về hào quang, nhưng nhiều trang để viết về sai lầm, thậm chí tội ác của mình trong quá khứ.
Sai lầm không tạo nên bạn, cái cách bạn đối diện với sai lầm của chính mình mới thật sự tạo nên con người bạn. Tôi không biết còn ở đâu trên trái đất này, một dân tộc dám trừng mắt nhìn thẳng vào sai lầm, để xấu hổ, để học hỏi, để sửa sai, và để trưởng thành như nước Mĩ. Có lẽ vì chính đặc thù này, mà Hoa Kỳ trở thành cường quốc hàng đầu thế giới.
Tôi hiểu một điều, quý hơn hào quang, trên cả hào hùng, là SỰ THẬT – THỨ TÀI SẢN QUÝ GIÁ NHẤT CỦA MỘT DÂN TỘC. Ai đó nói với tôi, sự thật có thể chữa lành, tôi không biết điều đó đúng không, nhưng chắc chắn một điều, SỰ THẬT TẠO NÊN SỨC MẠNH. Dù đó có là sự thật đáng đau buồn đến thế nào đi nữa.

Hội Chợ Âu Cơ – Mừng Xuân Bính Thân 2016

Nhằm mục đích yểm trợ Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi , Hội Phụ Nữ Âu Cơ – Colorado .
Kính mời : Quý Hội Đoàn , Quý Đoàn Thể , Quý Đồng Hương tham dự Hội Chợ Âu Cơ mừng xuân Bính Thân , sẽ được tổ chức tại Hội Trường nhà thờ All Saints .
Địa Điểm : 2559 S Federal Blvd , Denver 80219
Khai mạc : lúc 5 giờ chiều thứ 6 ngày 12 tháng 2 năm 2016 ( đóng cửa lúc 11 giờ đêm )
Bế mạc : lúc 11 giờ đêm thứ bảy ngày 13 tháng 2 năm 2016 ( mở cửa từ 12 giờ trưa )
VÀO CỬA TỰ DO

0HoiChoTEtHPNAC
Đến với Hội Chợ ÂuCo để:
~ Vui xuân qua văn nghệ và nhiều trò chơi cùng thử vận đầu năm
~ Các em thiếu nhi hái lộc đầu năm ( có quà ) sau giờ khai mạc
~ Thưởng thức đoàn múa lân đầu năm để lấy hên
~ Quây quần tâm sự quanh những món ăn thuần tuý Việt Nam
~ Nghe lại những điệu hò lô- tô vui nhộn xa xưa
~ Xổ số với những lô trúng có giá trị
~ Chương trình văn nghệ với những giọng ca của các ca sỹ xuất sắc tại địa phương …..
HỘI PHỤ NỮ AU CƠ – COLORADO TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI

 

Y Tế Của Nước Úc – Tác Giả Uyên Di

Mùa Hè này lại đến sinh nhật 9 tuổi của cậu con trai nhạy cảm. Năm cậu sinh nhà thương công thật đông người. Tôi được xếp nằm chung phòng với một cô Tây, chúng tôi cùng xài chung phòng tắm, phòng vệ sinh.

12494824_10204839739588215_1237097690125468124_n

Sau 3 năm vận động dân Úc sinh đẻ bằng câu nói để đời của Tổng Trưởng Bộ Ngân Khố thời Thủ Tướng John Howard, ông Peter Costello “sinh 1 con cho mẹ, 1 cho cha và 1 cho đất nước”. Tuy nói vậy nhưng mỗi năm từ lúc khuyến cáo dân Úc đẻ, số tiền thưởng từ $5 hay $7 ngàn cứ giảm chút ít hàng năm. Đến khi tôi sinh cậu bé ĐB thì chỉ nhận được $3000.

Sinh con lần này không khó nhưng khó nhất là phải chia phòng với nàng Tây. Thấy nàng khó tính và có phần dữ quá nên tôi cũng ngại không tiếp xúc hỏi han. Cứ mỗi lần nhà thương đưa xuất ăn vào là y như nàng mở máy chửi. Câu chửi của nàng đại loại như sau

– Má nó! Bao năm đi làm đóng thuế cho nó giờ vào nhà thương nó cho ăn thế này nè. Đồ ăn còn tệ hơn cho chó ăn/ (cách nói của nàng không thể dịch là tôi được) tao cho con chó ở nhà ăn còn ngon hơn như vầy nữa! Hoặc, mẹ nó, cơm tù còn ngon hơn thế này nữa! Hoặc, nó coi mình là cái thứ dân gì mà cho ăn thế này!…

Ôi thôi nàng chửi ngày 3 bữa ba ngày liên tiếp. Một điều lạ là nàng lại đối xử khá tử tế với tất cả nhân viên phục vụ và y tá tại đấy, chỉ khi người giao thức ăn ra khỏi phòng thì nàng mới bắt đầu chửi. Chắc nàng hiểu mức ăn thế ấy là do chính sách tài trợ của chính phủ chứ không phải do lỗi của nhà thương.

Cơm nhà thương thì theo tôi không thật ngon nhưng cũng tạm qua ngày. Mỗi sáng nhân viên đến phòng dọn dẹp lau chùi làm giường, thay tấm ra. Trong khi họ làm việc đấy thì tôi được chọn các phần ăn cho ngày hôm sau. Các phần ăn gồm 1 phần thịt hay cá nấu nhiều kiểu, rau các kiểu và cơm/nuôi hoặc khoai tây.

Từng là người sống ở một nước mà nếu vào nhà thương muốn được đối xử tốt còn phải trả tiền thì tôi thấy trải nghiệm nhà thương ở Úc là như lên thiên đường vậy!

Mỗi lần đảng đang cầm quyền lãnh đạo đất nước rục rịch bàn đến việc cắt giảm ngân sách y tế là dân Úc bắt đầu phản đối ở nhiều mức nặng nhẹ tuỳ theo hoàn cảnh. Các tổ chức truyền thông là tiếng nói của dân nên những quyết định về chính sách của chính phủ luôn luôn bị người dân chất vấn. Dân Úc sống trong xã hội dân chủ từ trong trứng nước nên họ hiểu rất rõ quyền lực của họ. Phần đông dân Úc cũng có cái nhìn đa dạng nên đài truyền thông nào có phát ngôn viên giỏi thông minh, sắc bén thì đài đấy thu hút được nhiều người nghe.

Trở về với việc sinh nở của tôi, như bài viết trước tả việc tôi đi sinh lần đầu và những bỡ ngỡ với những đài thọ quá rộng rãi của nhà thương. Lần này thì lại có những ngặc nhiên khác. Do cậu con trai của tôi hay khóc nhè nên mỗi đêm y tá đến sau giờ cậu được bú và bế cậu đi nơi khác. Nhớ bà y tá tuổi trung niên vỗ vỗ vai tôi ân cần bảo “cô có đứa thứ nhì rồi thì rất khó nghỉ ngơi, ở trong đây tranh thủ ngủ vài giờ đi!” Nói rồi bà bế con tôi đi qua phòng dành cho baby.

Cậu con trai của tôi sinh ra trong điều kiện tốt nhất; được theo dõi sức khỏe từ khi là thai nhi, khi sinh ra y tá còn tới nhà khám rồi được chích đủ các loại thuốc ngừa, cân đo kỹ lưỡng… Chưa làm gì cho được cho đất nước này, cậu đã làm tốn thêm rất nhiều tiền nhà thương khi bị 2 tai nạn do tính liếng khỉ mà ra. Số nợ này chúng tôi không biết là bao nhiêu, chỉ biết mình may mắn sinh con trong một đất nước may mắn. Sự may mắn đó không phải là do ngẫu nhiên.

Phần đông người Úc rất quan tâm đến chính trị, vũ khí mềm họ dùng hàng ngày là quyền tự do ngôn luận để keep the bastards honest (“giữ cho mấy thằng cha lãnh đạo thật thà” là câu nói thông thường của dân Úc). Trong một xã hội dân chủ người dân phải đấu tranh hằng ngày để giữ mức dân chủ vì họ thấu hiểu rằng chính phủ nào rồi cũng tồi nếu có trong tay quyền tự tôn tự tác.

Uyen Di