Monthly Archives: March 2016

…..gió và mây……….Hoàng Mỹ Thể

…..gió và mây……….

1948161_550955738353463_542373594_n

Mây uốn mình xoay tròn theo chiều gió… gió nghịch ngợm thổi mây bay bay qua các đồi núi, con sông… mây tung mình hóa thành những cánh chim Thiên Nga trắng toát… gió thổi mây lơ lửng trên mặt hồ để mây hồn nhiên nhún nhảy xoải cánh vũ điệu chim Thiên Nga… gió ngẩn ngơ ngắm nhìn… rồi nhẹ nhàng… nhẹ nhàng gió đến bên mây, ôm mây vào lòng… hôn nhẹ lên bờ mi xanh ngát… mây e thẹn đôi má ửng hồng… gió khe khẽ vi vu thì thầm bên tai mây những lời tình êm dịu… mây tan ra… tan ra… theo hạnh phúc trong gió… gió đưa mây đi đó đây… hát êm êm ru mây ngủ vào những sáng mùa đông… cùng reo vui khi mùa hạ đến… đưa mây ngắm những nàng hoa khoe sắc vào mùa xuân… và thổi tung lá vàng mùa thu làm thảm dưới chân mây dịu ngọt…

 

Rồi một sáng xuân về… mây thức giấc… mây chờ gió gọi… chờ gió đưa mây dạo bước vườn xuân… mây dáo dác nhìn quanh… tìm quanh… mây khẽ khàng gọi… vẫn không thấy gió… gió ơi… gió ơi… gió ở phương nào… mây không bay tìm gió được… không có gió… mây chỉ biết cúi đầu lặng buồn một chỗ… chợt có tiếng gió văng vẳng bên dưới tầng không… mây định reo lên gọi gió… nhưng gió lại bay là đà thấp hơn… thấp hơn… gió mơn man các nàng cỏ xanh tươi mát… làm các nàng e thẹn nghiêng mình chạy trốn… gió ve vuốt các nàng hoa xuân sắc… các nàng hoa lả lơi theo gió… cười lẳng lơ bên gió… gió sà mình quấn quít bên hoa…

 

Mây lặng người… tím ngắt… tủi thân… cả bầu trời vương theo màu mây tím u sầu… toàn thân mây buốt lạnh… mây lặng lẽ khoác lên mình chiếc áo màu xám tro hờn dỗi… không gian âm thầm u tối… các nàng hoa chợt ngưng bặt tiếng cười… thôi đùa với gió… dáo dác nhìn quanh… rồi chợt rùng mình… chạy tìm chỗ trú mưa… gió ngơ ngác giật mình… gió nhìn lên… những giọt lệ của mây âm thầm nhỏ xuống… gió cuống quít bay lên, bay lên… mây giận hờn tránh gió… mây quay đi từ chối lời yêu thương, từ chối vòng tay ấm nồng của gió… mây để mặc gió réo rắt lời nỉ non… gió kéo mạnh mây vào lòng… hôn lên đôi mi tím những nụ hôn cháy bỏng… gió dịu dàng ôm xiết mây… ghé môi hôn tha thiết… thì thầm bên tai mây những lời tình ngọt lịm… để mây thôi nức nở… để mây thôi dỗi hờn… mây thương gió… nên ngưng rơi giọt buồn…

 

Gió làm ấm lại không gian, làm ấm lại lòng mây… bầu trời trong veo theo nỗi vui mây gió… gió thì thầm bên tai mây… gió chỉ muốn làm cho làn mi mây xanh biếc, làm đôi má mây ửng hồng…  nhưng rồi những sớm mai đây… mây ngơ ngẩn hỏi… gió có còn làm cho mây buồn không… có làm cho làn mi mây tím, có làm bầu trời xanh xám không… gió nhìn mây không nói, chỉ im lặng mỉm cười… rồi khe khẽ nắm tay mây bay nhè nhẹ…..

 

……có không anh… có còn làm cho em buồn không???……

MỘT THOÁNG LÁ RƠI – ALAIN BẢO

hinh-nen-may-tinh-dep-full-hd-24

Đang mơ màng lim dim theo giấc ngủ, Khí hậu San Diego thật dễ chịu, gió nhẹ từ ngoài cửa sổ mang cái không khí ấm áp biển, len lõi vào căn phòng nhỏ, như mượt mà ru ngủ cho tôi.

Thình lình có tiếng gõ cửa nhè nhẹ :

” H , dậy đi con.. đi ra sân mà tập thể dục…”

Giựt mình tĩnh giấc, nhìn đồng hồ , tôi thấy chỉ mới 5 giờ sáng, giờ này nếu mà còn ở Las Vegas thì chắc tôi cũng nướng thêm 1 tiếng nữa, huống hồ lâu lâu mới ghé thăm thành phố gió biển êm đềm San Diego này.

Tôi lầm bầm thoáng nghĩ :” mới có sáng sớm, không biết sao ông dượng thức dậy sớm dữ..” Nhưng không dám cải lời, tôi vội trả lời:

– Dạ con xuống ngay đây

Vốn sống với mẹ và các dì cùng bà ngoại, cộng với những mùa hè đi tắm biển ở Nha Trang, tôi bao giờ cũng được sự ân cần, chăm sóc của các dì, mợ và nhất là Bà cô. Hình ảnh của 1 người cha đã di tản sau biến cố 30 tháng 4, 1 ông dượng, 1 người đàn ông trụ cột trong gia đình nói chung, đã thiếu vắng từ thở thiếu thời cho đến lúc trưởng thành. Tôi gặp ông dượng không nhiều cũng không ít, đối với tôi hình bóng ông dượng là 1 người đàn ông cao lớn, 1 ông thầy Toán khắc khổ, ít nói, mà nếu có nói đi nữa cũng chỉ vài câu ngắn gọn : “H hả, sao rồi con…”

Nghe mẹ tôi nói, Cậu và Dì giống ông dượng nhiều nên thông minh, tôi thường ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng qua vài lần “đấu trí” với dì lúc còn nhỏ, và được những lời khuyên trầm lặng hữu lý của Cậu, tôi mới thấy 2 người được thừa hưởng “zen” phân tích sâu sắc, lối nghĩ logic này từ ông Dượng.

hinh-nen-mua-thu-cho-may-tinh9

Có lần nghe đài RFA phỏng vấn nhà bình luận gia Trần Bình Nam nào đó trên internet, ngạc nhiên vì giọng nói đó không ai xa lạ chính là ông dượng Sơn.

Tôi gọi điện cho Dì ở Los Angles , và muốn hỏi Trần Bình Nam có phải là ông dượng hay không… Đó là lần đâu tiên và lần duy nhất 2 ông cháu trò chuyện khá lâu trên điện thoại, tôi được thấy sự biết nhiều hiểu rộng của ông dượng, và được nghe sự phân tích thật cặn kẻ từ đông sang tây về tình hình Việt Nam và thế giới.

Trước vài ngày tôi đi Houston, tôi có hỏi cậu hy vọng rằng, sẽ có ông dượng tại buổi cắm trại tắm biển San Clemente vào tháng 7, vì bác sĩ bảo còn 6 tháng, mà giờ này đã tháng 3, chỉ còn chưa tới 4 tháng nữa. Nhưng không, bên kia đầu giây điện thoại, giọng cậu thật trầm và lắng đọng: “Chắc không đâu .”

Đang ngồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ ở nhà bạn tại Houston, sững sờ nghe mẹ tôi báo tin:” Ông Dượng Sơn mất rồi”.

Nhanh vậy sao ! Ngoài sân, nước mưa còn đang ẩm ướt trên sàn, quyện lại với những chiếc lá rơi rụng từ đêm qua, gió thổi mạnh lắc lư, đong đưa lá của những cành cây con, một chiếc lá vàng còn xót đâu đó rơi muộn màng, bay vội vàng giữa 1 mùa xuân chớm nở.

ap_20110819061148324

ALAIN BẢO

LAS VEGAS NEVADA

MARCH 24 2016

Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015