Monthly Archives: August 2017

Tâm Bút : Avatar Sư Toại Khanh – Diệu Nghiêm Diễn Đọc – Biên Tập: Dương Tiêu

Tình Xưa (Diệu Hương): Túy Tâm – Alain Bảo – LPBPdesigns Studio


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bao nhiêu năm, tưởng đã lãng quên rồi
Ta trôi theo dòng thác nơi quê người
Ôm trong tim niềm mơ ước xa vời
Câu đam mê ấp ủ như mộng thôi

Theo mây xa tình cũ đã khuất mờ
Cho ta yên lặng lẽ kiếp sống hờ
Cho ta quên đừng mãi mãi trông chờ
Sao con tim thức dậy thuở ngày xưa

Yêu… để dằn vặt nhau, suốt cả kiếp người
Yêu… lòng ta ray rứt, biết chăng người ơi
Yêu… chỉ còn lại đây những mất mát không nguôi
Hãy… quên đi tình cũ, đã xa xôi

Ta cho nhau hạnh phúc quá lỡ làng
Ta bên nhau tình cũ nghe muộn màng
Yêu bao lâu ngàn năm mãi thêm sầu
Trong đêm thâu khóc thầm thân phận nhau

Ta buông xuôi niềm ước muốn bên người
Trong tâm tư hình bóng vẫn không rời
Nhưng em ơi! ngày ấy đã qua rồi
Yêu trong ta chỉ còn mối tình trôi.

Tình Khúc Buồn – Ngô Thụy Miên – Unedited &Live Recording by Iphone 6SE – Túy Tâm – Alain Bảo


Em như một nụ hồng cầu mong chẳng lạnh lùng

Em như một ngày mộng, mà ta hằng ngại ngùng

Sẽ ru ta niềm nhớ, một ngày thoáng mây đưa

Chuyện tình đã như mơ

Em như giọt rượu nồng dìu ta vào cuộc mộng

Em như vạt lụa đào, quyện ta lời thì thào

Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa Buồn.

ĐK: Cuộc tình ngỡ đã xa xưa đã xanh xao tự thuở nào

Chợt người đến với tim ta xoá tan đi một mảnh [C] đời

Cuộc tình quí giá mong manh có chơi vơi ngược giòng [Dm] đời

Nghìn trùng dòng sông có vui

Ôi sao người miệt [Am] mài, ngày vui nào còn [Dm] dài

Ta ưu phiền từng [Am] ngày vội chôn cuộc tình [Dm] gầy

Chết đi bao lời nói rừng nào có sa mưa

Tình nào sẽ như thơ

Sao chưa gặp một [Am] lần mà nghe tình thật gần

Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm

Có qua đi ngày tháng trả lại thoáng mây bay.Buồn.

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&

LPBPdesigns Studio

http://www.LPBPdesigns.com

Email: Alainbp2000@gmail.com

Phone: 702-900-3437

Chương Trình Thiếu Nhi Tài Sắc Hội Phụ Nữ Âu Cơ (Chi Hội Houston Tổ Chức)

Trong mục đích duy trì truyền thống bảo tồn văn hóa, phong tục, tập quán của người Việt Nam nơi xứ người, và để tiếp nối những chi hội Âu Cơ khác trên khắp tiểu bang, Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Houston (CHPNAC-H) sẽ tổ chức cuộc thi Tuyển Lựa Thiếu Nhi Tài Sắc để tìm ra những thiếu nhi lễ phép, thông minh cũng như duyên dáng nhất từ 13 tuổi trở xuống.

With the purpose of preserving and protecting the Vietnamese cultures, customs, and traditions in America, we, the Federation of Vietnamese Au Co Women of Houston, will be holding our 1st Talent and Academics Competition (called “Thiếu Nhi Tài Sắc” in Vietnamese)

20953181_1662122230465645_6874125014493683970_n

CHương Trình Thiếu Nhi Tài Sắc Hội Phụ Nữ Âu Cơ (Chi Hội Houston Tổ Chức)

Trong mục đích duy trì truyền thống bảo tồn văn hóa, phong tục, tập quán của người Việt Nam nơi xứ người, và để tiếp nối những chi hội Âu Cơ khác trên khắp tiểu bang, Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Houston (CHPNAC-H) sẽ tổ chức cuộc thi Tuyển Lựa Thiếu Nhi Tài Sắc để tìm ra những thiếu nhi lễ phép, thông minh cũng như duyên dáng nhất từ 13 tuổi trở xuống.
With the purpose of preserving and protecting the Vietnamese cultures, customs, and traditions in America, we, the Federation of Vietnamese Au Co Women of Houston, will be holding our 1st Talent and Academics Competition (called “Thiếu Nhi Tài Sắc” in Vietnamese)

Chương Trình Thiếu Nhi Tài Sắc Hội Phụ Nữ Âu Cơ (Chi Hội Âu Cơ Colorado) Ngày 28 tháng 10 năm 2017

THƯ CÁM ƠN

Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ/Colorado (CHPNAC/CO) chân thành cảm ơn quý Mạnh Thường Quân đã ủng hộ cho cuộc thi tuyển lựa Thiếu Nhi Tài Sắc (TNTS) 2016.
Để tỏ lòng tri ân, CHPNAC/CO xin gởi quý vị một món quà nhỏ do chính tay Hội Viên của Hội thực hiện để làm kỷ niệm.

Để tiếp nối truyền thống bảo tồn và phát huy văn hoá, phong tục và tập quán của người Việt Nam nơi xứ người, CHPNAC/CO sẽ tiếp tục tổ chức thi tuyển TNTS 2017 để tìm ra những thiếu nhi lễ phép, thông minh cũng như duyên dáng nhất.

CHPNAC/CO tha thiết kêu gọi quý Mạnh Thường Quân tiếp tục bảo trợ cho công tác thiết thực này. Kỳ thi năm nay sẽ tổ chức tại:

Nhà hàng King’s Land, 2200 W. Alameda Ave. – Denver, Colorado
Lúc 6 giờ chiều ngày 28/10/2017

Sự tiếp tục yểm trợ của quý vị là hành trang quý giá cho tương lai của thế hệ trẻ Việt Nam nơi hải ngoại.

Mọi chi tiết xin liên lạc:

Thu Hồng: 720-394-4662, Hoàng Yến: 720-201-2349,
Phương Trang: 730-224-2525

Trân trọng kính chào

Thay mặt Ban Tổ Chức TNTS 2017

__________________

Huỳnh Thị Thu Hồng

Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày – Guitar Alain Bảo – LPBPdesigns.com (Iphone Version)


Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày (Iphone Version)
Một lần nào
Mình đi lại con đường xưa không anh
Dù đã trễ mùa hoa sứ không còn nở nữa
Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm
Một lần nào
Mình ôn lại giấc mơ nghe anh
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm
Một lần nào Mình hứa sẽ vui,
chỉ vui thôi anh Đừng để bóng tối dâng sầu
trong thinh lặng Dẫu giữa ngọt bùi tận
cùng là cay đắng Vẫn là vui …
rồi vĩnh viễn cách ngăn
Một lần nào Ừ một lần thôi anh …
Nhốt ánh Trăng, con gió vào cơn mộng
Để mỗi mùa Nguyệt Hằng vui cung đắm
Gió reo buồn miên viễn em nhớ anh
Dương Phương Linh (27/03/07)

Những Câu Chuyện Thiền Phật Giáo Dí Dõm – Dương Tiêu – Nguyên Tịnh – Alain Bảo – Diệu Hiền Diễn Đọc

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO – Bảo Phán

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO·

Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Sau 75, Đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn.

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đũi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học.

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sỹ khoa học gia.

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một may mắn vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, tất cả đều đến định cư rãi rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada.

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngổng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội.

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỏ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì.

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quen lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam.

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỷ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ.

Vì học chung nghành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này.

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cuối lái xe đạp lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương.

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẫn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam.

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức.

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt.

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tường vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoãn tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng.

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa Cộng Sản (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi dấu tiếng về hàng chục ngàn dollars giựt chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm.

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ?

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ võ một tài năng lỗi lạc.

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ?

Ngay khi bài này viết xong, thì anh họ tôi chỉ mới được nhận xác từ bệnh viện sau 9 ngày vất vưởng trong bệnh viện không người thân, không họ hàng.

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia  !

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn !

Nam Mô Bồn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !

Alain Bảo

29/06/2014

Las Vegas, USA

 

Câu chuyện có thật ở quán mì Bắc Hải Đình Nhật Bản – Diệu Nghiêm Diễn Đọc