Monthly Archives: September 2017

Chợt Vẫn Thấy Nhau – L.ê Khánh Hải + Túy Tâm – Audio -Video Editor Alain Bảo

Chỉ Có Một Thời – Túy Tâm – Lê Khánh Hải – Biên Tập – Photo by Alain Bảo

Chỉ có một thời để yêu và để thương Chỉ có một thời để giận hay dỗi hờn Ngày ta yêu bước chân đầu tiên Niềm hân hoan nỗi vui triền miên Chỉ có, chỉ có một thời thôi… Chỉ có một thời để cho lòng ngẩn ngơ Rồi bỗng một ngày vội vàng em hững hờ Chợt nghe trong hắt hiu chiều mưa Từng cơn đau tiếc thương cào xé từng giờ Người yêu ơi có nhớ bên đời nhau Thời yêu xưa ngỡ không niềm đau Mà đêm nay có ta chìm sâu trong khổ đau cào cấu Còn nơi đâu giá buốt tâm hồn ta Ngày đông qua tiếc không rời xa Tình nơi em chấp cánh bay về đâu? Sao vội quên ta, người yêu dấu… Chỉ có một thời để yêu rồi để xa Lặng lẽ đời mình ngồi buồn trên phố lạ Nhìn nơi đây bước chân người đi Mà trong ta khát khao hình bóng người về Trong cõi đời ngắn hạn với thân xác ưu phiền gởi gấm thời gian, chỉ có một thời để yêu và để nhớ. Khoảng không gian nào đã nối liền đam mê, mơ ước vói nõi giận nỗi hờn. Những bước chân chập chững với tiếng yêu đầu mà nỗi hân hoan của một trái tim Việt Nam vẫn còn ngẩn ngơ trước cơn gió lạ của tình yêu tiến vào vùng luân vũ. Phút đầu tiên ấy giờ đây đã như những cơn gió trôi xa, lạnh lùng và hững hờ quay mặt bước đi không lời hối tiếc, chỉ để lại những muộn màng của ngày tháng và một trái tim vỡ đôi như vầng trăng khuyết… tan theo những bọt sóng trong đời gợn sóng lênh đênh… Alain Bảo

Phan Quỳnh Như – Young Vietnamese Girl with great speech about human right

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI? (Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI?

(Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

Tôi tên Vương Khả Nhi, là học sinh lớp 10A6, tiêu đề bài diễn văn của tôi hôm nay là “Nếu tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì tổ quốc của tôi, ông sẽ là ai ?”. Tôi không có những ngôn ngữ hùng hồn như mọi người, cũng không có nhiệt huyết dâng trào như những người khác; đối với hai từ “tổ quốc”, cái tôi có chính là suy nghĩ độc lập của riêng cá nhân tôi, tôi cảm thấy rằng xã hội chúng ta không thiếu những người đứng đầu về tri thức, mà cái thiếu chính là những người có tư duy vậy.

Tôi đang nghĩ rằng: Nếu như tôi có thể sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi tổ quốc của tôi sẽ là ai? Vào thời nhà Hán, tổ quốc của tôi chính là nhà Hán, chính là Đại Hán đã tiêu diệt hết thảy những kẻ xâm phạm bờ cõi. Vào triều đại nhà Đường, tổ quốc của tôi chính là Đại Đường, triều đại hưng thịnh bậc nhất khiến cho hàng nghìn nước khác đến viếng thăm. Vào thời Tống, tổ quốc của tôi là triều đại nhà Tống, triều đại đứng đầu về khoa học kỹ thuật, kinh tế phồn vinh. Vào triều đại nhà Nguyên, vó ngựa Mông Cổ đã chà đạp giày xéo chúng tôi thành những người dân thấp kém, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Nguyên sao? Và tôi phải yêu thương nó sao? Vào thời nhà Thanh, người Mãn giết người ngoài biên ải, để đầu không để tóc, để tóc không để đầu, cuộc tàn sát tại Dương Châu cũng ảm đạm thê lương không khác gì cuộc tàn sát tại Nam Kinh, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Thanh sao? Tôi phải yêu thương nó sao?

Thời gian lâu dần, tôi đã dần dần nhận ra rằng, nếu như có ai cưỡng đoạt mẹ của các vị, vậy thì mọi người đều nhận kẻ đó là cha của mình sao, chúng ta không có lòng tự trọng đến như thế sao? Có những lúc tôi cũng nghĩ rằng, nếu như lúc đầu Nhật Bản chiếm lĩnh Trung Quốc chúng ta, hỡi các bạn, có phải hôm này chúng ta sẽ hô lớn lên rằng “thiên hoàng vạn tuế” hay sao? 
Nếu như tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi xem, ai sẽ là tổ quốc của tôi đây, thật khiến cho tôi rất mơ màng khó hiểu .

Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là một nơi công bằng, công chính và không có sự bất công nào cả; trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là nơi để cho bạn chiến thắng, chiến thắng một cách đường đường chính chính. Còn thua thì sao, chính là thua một cách tâm phục khẩu phục. Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó là nơi mà ông lúc nào cũng có thể dang rộng đôi cánh che chở cho tôi; trong lòng tôi có một tổ quốc, bất luận cuộc sống của tôi vất vả gian khổ đến thế nào, thì tổ quốc cũng sẽ khiến cho lòng bạn tràn đầy hy vọng về một tương lai không xa.

Nước Mỹ sinh ra Washington, còn nước Anh thì sinh ra Churchill, nhưng họ đều đã ra đi vĩnh viễn; trách nhiệm hôm nay đây, không thể trông cậy vào họ nữa, mà là nằm ở thế hệ trẻ chúng ta. Trí tuệ của thế hệ trẻ chính là trí tuệ của quốc gia, thế hệ trẻ hùng mạnh chính là quốc gia hùng mạnh, thế hệ trẻ độc lập chính là quốc gia độc lập, thế hệ trẻ đứng đầu thế giới chính là quốc gia đứng đầu thế giới. Trong tay thế hệ trẻ chúng ta nhất định sẽ được cầm tờ báo nói về tổ quốc tân tiến văn minh bậc nhất của chúng ta, ông sẽ để cho mỗi người đều yêu mến ông sâu sắc từ tận đáy lòng, ông sẽ khiến cho nước Mỹ phải ngưỡng mộ về chế độ dân chủ của chúng ta, khiến cho nước Đức phải ngưỡng mộ về những thành tựu khoa học kỹ thuật của chúng ta, khiến cho Nhật Bản phải ngưỡng mộ đất nước dân giàu nước mạnh của chúng ta, khiến cho Singapore phải ngưỡng mộ về môi trường sạch đẹp của chúng ta. Nhìn xem ngày đó, tổ quốc của tôi, tất nhiên sẽ là một bầu trời rực sáng, một tổ quốc khiến cho con cháu muôn vàn đời sau cũng không thể nào quên được.

Người Trung Quốc cổ nuôi dưỡng ba giấc mộng Trung Hoa: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng minh quân, chính là hy vọng có được một hoàng đế tốt, hy vọng tất cả vấn đề đều được giải đáp và hiện thành. Tất cả mọi thứ đều tốt đẹp đến từ sự ban ơn của kẻ thống trị. Giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng thanh quan, nếu như hoàng đế đã không thể trông cậy được nữa, thì người dân hy vọng sẽ có một vị thanh quan, thanh liêm chính trực, còn có thể trực tiếp nói lời can gián lên bề trên, mà không sợ xúc phạm đến những người có quyền có thế. Giấc mộng thứ ba gọi là giấc mộng hiệp khách, nếu như thanh quan cũng không thể trông cậy được nữa, thì hy vọng sẽ có một vị hiệp khách thay dân báo thù rửa hận.

Ba giấc mộng của người Trung Quốc thời nay: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng tự do, chính là thoát ra khỏi sự chuyên chế của bộ máy chính trị một đảng độc tài, không còn bị đàn áp bức hại bởi những kẻ thống trị cậy quyền cậy thế cũng như bè lũ quan lại quyền quý hống hách lộng hành, giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng nhân quyền, chính là tất cả người dân đều có thể hưởng quyền lợi bình đẳng, không còn có bất cứ tầng lớp nào có đặc quyền cao hơn quảng đại quần chúng nhân dân để rồi khiến cho những người dân thấp cổ bé họng chỉ có thể uất ức căm hận mà chẳng làm được gì. Giấc mộng thứ ba chính là giấc mộng chính trị dân chủ, cũng chính là chế độ dân chủ toàn dân, tất cả người dân trong cả nước cùng nhau lập ra hiến pháp căn bản dựa trên cơ sở người người bình đẳng, đồng thời sẽ theo đó mà làm việc.

Ba giấc mộng thời xưa chính là “giấc mộng kê vàng” giữa ban ngày, mang tính bị động tiêu cực đối với nhân dân, là chính sách ngu dân mang lại ác mộng nghìn năm, chỉ có thể khiến cho dân chúng trở thành những con cừu ngoan ngoãn, mặc cho kẻ thống trị làm mưa làm gió, xâu xé giết hại, thống trị vĩnh viễn.

Ba giấc mộng thời nay chính là yêu cầu tất yếu của văn minh thương nghiệp, là một xã hội dân chủ khai sáng mà người người đều đã thấy rõ, là biểu hiện của toàn dân thức tỉnh, là kết quả mà tất cả kẻ sĩ và những người nhân nghĩa đều đang mong chờ, và ngày ấy nhất định sẽ đến”.

Cuộc Tình Gầy ! Alain Bảo

Nàng có một thân hình thật tuyệt vời, một nụ cười duyên dáng với hàng răng đều đặn, với một trang phục thật bình dị, nhưng không giấu được vẻ đẹp cao quý, của một người phụ nữ lý tưởng.

Nàng thoáng qua đời tôi như một cơn gió vào hạ, một cuộc tình gầy lang thang, tôi như ghé răng cắn vào vị ngọt tình yêu miếng môi ngọt đắng, đêm ngày trăn trở vì nhau.

Ngày tôi và nàng chia tay, cũng là ngày tôi ngậm đắng nuốt cay, uống vội tình người thay trắng đổi đen, lời nào gian dối, cho mãi nữa cuộc đời còn lại.

Nàng lạnh lùng kiêu hãnh bước vội sang sông, sau tai nạn lật xe chết người của tôi trên xa lộ. Tôi mệt mõi và đau đớn nằm oằn oại giữa bốn bức tường trắng, thoảng mùi thuốc mê bệnh viện. Nàng nhởn nhơ tung tăng bên người yêu mới, không một lời thăm hỏi, dù là một lời gian dối để an ủi.

Nàng bước vội đi không một lời han hỏi, nàng chỉ muốn lấy lại tất cả, tất cả những niềm đau và nỗi buồn, những đêm thức trắng mệt mõi để gầy dựng tương lai cho tôi và nàng.

Nàng đến với người tình mới, cũng trong một hình dáng bề ngoài lịch lãm lý tưởng mà tôi đã lầm cách đây ba năm.

Nàng muốn lấy tất cả những gì của tôi tạo dựng, phải thuộc tất cả về nàng. Nàng là vậy,trở thành mù quáng khi yêu, sáng suốt khi hận. Thời gian ngắn ngủi ba năm cũng làm tôi hiểu rất rõ con người nàng, cuộc tình giữa tôi và nàng kết thúc dưới bóng gầy xơ xác của tình phụ và phụ tình.

Giờ đây không có nàng, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản, cuộc tình ba năm lận đận đã khiến tôi im lặng và càng sống lặng lẽ,  ít nói hơn xưa.

Tôi thọc tay vào túi quần jean và bước dọc theo hai hàng cây, nắng hạ chậm rãi len lõi vào những sợi tóc bụi đời, đen bạc, trên khuôn mặt phong trần cuối đời của tôi.

Tôi lẫm nhẫm hát khe khẻ, và ngồi xuống một gốc cây thật to sát bên thư viện:

“Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười…..đừng hận nhau nữa…Một mai em đi ngày tháng bơ vơ giận hờn, nhớ về tình người..buồn như con nước đã vơi..lời nào gian dối để người đã lỡ cuộc tình…” Trường Sa

Tôi lật cuốn nhật ký…viết vội

Rồi mai tôi xa em trong kỷ niệm…cuộc tình gầy giữa tôi và nàng đứt bóng sẽ là một chút gì để nhớ để thương để giận để hờn trong những năm còn lại cuộc đời tôi.

Alain Bảo

08/31/2017

Las Vegas, USA

 

Mưa Sài Gòn Còn Buồn Không Anh – Sáng Tác: Nguyệt Ánh – Trình Bày: Âu Cơ Minh Nguyệt – Re-Mastered by : A.B

Âu Cơ Houston – Saturday – Sept. 30th – Thiếu Nhi Tài Sắc @ 6pm 7100 Clarewood Dr. Houston 77036

Saturday – Sept. 30th – Thiếu Nhi Tài Sắc @ 6pm 7100 Clarewood Dr. Houston 77036
Âu Cơ Houston chân thành Cám ơn một người anh ở xa  đã bảo trợ 20 trophies cho các em!