Category Archives: Anh Thư Nước Việt

Hội Phụ Nữ Âu Cơ – Những màn vũ tuyệt vời kỷ niệm sinh nhật 6 năm sinh nhật Đài Đáp Lời Sông Núi – Thành phố Westminster, CA

Sáng sớm Chúa Nhật ngày 14 tháng 5 năm 2017, phái đoàn của Thành phố Houston gồm 12 người đã có mặt đầy đủ ở phi trường quốc tế George Bush Intercontinental để chuẩn bị cho một chuyến công tác đầy ý nghĩa ở thành phố Westminster, CA

Trong chuyến đi lần này, 10 Hội Viên đại điện cho Vũ Đoàn Âu Cơ Houston với những bộ đồng phục màu xanh nước biển được tháp tùng bởi 2 “Lạc Long Quân” một cách chu đáo và nhiệt tình cho chương trình Xổ Số gây quỹ cho Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi (ĐPT/ĐLSN). Tiếng nói rôm rả đầy ắp tiếng cười của những “Bông Hồng Việt Nam” đã tạo nên không khí vui tươi, nhộn nhịp trong suốt chuyến đi.

 

Khi máy bay vừa đáp xuống phi trường Quốc Tế Los Angeles, Ban Tổ Chức Chương Trình đã chuẩn bị sẵn sàng xe cộ để đón phái đoàn 12 người đến tham dự cũng như đóng góp công sức và tài năng nhỏ nhoi để giúp cho chương trình gây quỹ thêm phần phong phú.

Khi tới nơi, những bộ đồng phục xanh đã được thay thế bởi những bộ áo dài trắng thướt tha, dịu dàng cùng với những chiếc khăn quàng tượng trưng cho lá cờ VNCH, cờ vàng ba sọc đỏ. Hình ảnh này tôn vinh cho những Anh Thư, cho những đứa con của mẹ Âu Cơ, của Bà Trưng, bà Triệu hiên ngang, bất khuất không chịu khuất phục giặc ngoại xâm.

Những Hội Viên của Hội Phụ Nữ Âu Cơ được vinh dự lên sân khấu cùng xướng lên bài quốc ca VNCH trong nghi thức chào cờ, mặc niệm….

Sau phần giới thiệu quan khách và những nghi thức khai mạc chương trình, Vũ Đoàn Âu Cơ Houston đã mở màn phần văn nghệ với bài “Bông Hồng Việt Nam” cùng với những bộ áo dài trắng thướt tha và băng đô vàng 3 sọc đỏ trên những mái tóc dài mượt mà. Khán Giả đã hoan nghênh và hưởng ứng nồng nhiệt cổ vũ cho Đoàn Vũ.

Khán Giả không cần phải đợi lâu cho bài thứ hai của Vũ Đoàn Âu Cơ Houston, bài “Hồn Quê” đã làm sôi động sân khấu, khuấy lên không khí tươi vui, năng động, trẻ trung, quay lại thời gian về những cánh đồng bát ngát, những khoảng thời gian vui đùa, cày cấy trên ruộng đồng.

Không những tham gia những bài vũ, Hội Phụ Nữ Âu Cơ cũng đóng góp trong chương trình quay lồng cầu cho phần xổ số gây quỹ cho ĐPT/ĐLSN.

Buổi Tổ Chức kết thúc thành công và đầy ắp sự yêu mến và hưởng ứng của những vị Ân Nhân bảo trợ cho Chương Trình.

Thay mặt Chi Hội Âu Cơ Houston xin chân thành cảm ơn Hội Phụ Nữ Âu Cơ Trung Ương đã bảo trợ Vũ Đoàn Âu Cơ vé máy bay cho chuyến lưu diễn xuyên Bang lần đầu. HPNAC rất hoan hỉ được đóng góp một chút công sức nhỏ nhoi trong công tác dài hạn của ĐPT/ĐLSN.

A.C Hương Huyền

Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc 22/10/2016

Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với Ls. Phạm Christine, Mai Quyền, và Ls. Trần Kiều Ngọc do Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Bắc Cali tổ chức.

Thư Mời: Tham dự buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc

Kg quý đồng hương,

Trân trọng kính mời quý đồng hương tham dự Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với Ls. Phạm Christine, Mai Quyền, và Ls. Trần Kiều Ngọc do Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Bắc Cali tổ chức.

Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc
Đề tài: Tuổi Trẻ Hải Ngọai và Cội Nguồn
Thời gian: 11g sáng thứ Bảy, 22 tháng 10 năm 2016
Địa điểm: Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California
111 E. Gish Rd., San Jose, CA 95112

Sự hiện diện đông đảo của quý đồng hương là niềm khích lệ lớn lao đối với Ban Tổ Chức.

Xin quý đồng hương giúp phổ biến/quảng bá Thiệp Mời đến gia đình và thân hữu, nhất là những bạn trẻ có tấm lòng với Quê Hương và Cội Nguồn.

Chân thành cảm ơn.

Âu Cơ Phạm Thiên Thanh
Âu Cơ Phan Hà

thiepmoikieungoc_bcali-final-page-001 thiepmoikieungoc_bcali-final-page-002

Hai Bà Trưng và cuộc khởi nghĩa chống quân Tàu (nhà Hán) – Thanh Thư với Chương trình Chí Hùng Đất Việt

https://youtu.be/JoKFkfgZfxk

Hai Bà Trưng và cuộc khởi nghĩa chống quân Tàu (nhà Hán) – Thanh Thư với Chương trình Chí Hùng Đất Việt
https://vi.wikipedia.org/wiki/Hai_B%C3%A0_Tr%C6%B0ngHai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị) nguyên là họ Lạc, con gái của Lạc tướng huyện Mê Linh. Mẹ hai Bà là bà Man Thiện, người làng Nam Nguyễn, Ba Vì, Sơn Tây, Hà Nội. Chồng mất sớm, bà  Man Thiện  một mình nuôi dạy hai chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị giỏi võ, có tinh thần yêu nước, có chí lớn.

Trưng Trắc là vợ của Thi Sách, con trai Lạc tướng Châu Diên. Các Lạc tướng Mê Linh và Chu Diên có ý chống lại sự cai trị tàn bạo của Thái thú Tô Định. Định bèn bắt giết Thi Sách để trấn áp tinh thần người Việt.

hai_ba_trung2

Tháng 2/40, Trưng Trắc cùng với em gái là Trưng Nhị nổi binh chống lại quân Hán. Các quận Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố đều hưởng ứng. Hai bà lấy được 65 thành ở Lĩnh Nam. Trưng Trắc tự lập làm vua, xưng là Trưng Nữ Vương, đóng đô ở Mê Linh.

Ngày 30/2/41, nhà Hán thấy bà xưng vương dấy quân đánh lấy lại các thành.

Tháng 1 năm 42, tướng Mã Viện nhà Hán tiến đánh Hai Bà. Năm 43, Hai Bà Trưng chống cự lại với quân nhà Hán và thua nhiều trận lớn ở vùng Lãng Bạc (Tiên Sơn-Bắc Ninh), Cẩm Khê (Ba Vì-Hà Nội) nên đã gieo mình xuống Hát Giang tử tiết vào ngày 6/2/43.

Người dân đã dựng đền thờ Trưng Nữ Vương ở xã Hát Giang, huyện Phúc Lộc, nay ở Hát Môn, huyện Phúc Thọ, thành phố Hà Nội.

Hai Bà Trưng được coi là anh hùng dân tộc, và được thờ cúng tại nhiều đền thờ, trong đó lớn nhất là Đền Hai Bà Trưng ở phường Đồng Nhân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội và đền Hai Bà Trưng tại Mê Linh, ngoại thành Hà Nội – quê hương của Hai Bà.

Bộ Lịch sử Việt Nam của Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam (1971), khi phân tích của cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, có nhận xét: “Cuộc khởi nghĩa của Hai Bà là kết tinh của quá trình đấu tranh, khi âm thầm, khi công khai của nhân dân Việt Nam. Đấy là một phong trào nổi dậy của toàn dân vừa quy tụ vào cuộc khởi nghĩa ở Hát Môn do Hai Bà Trưng đề xướng, vừa tỏa rộng trên toàn miền Âu Lạc cũ. Khởi nghĩa đã thắng lợi vì đó là một phong trào có tính chất quần chúng rộng rãi chứ không phải là một hành động tự phát của một tù trưởng, một bộ lạc riêng lẻ”.

Cuộc khởi nghĩa năm 40 do Hai Bà Trưng lãnh đạo quả là bằng chứng hùng hồn của tinh thần yêu nước, yêu tự do cũng như khí phách “tấn công cả trời” của tổ tiên ta thời đó, ngoài ra nó còn định ra một loại hình chiến tranh trước đây chưa hề có mà sau này dân tộc ta thường phải sử dụng: chiến tranh phải giữ dân tộc.

Khi ấy cả nước đang dưới ách thống trị của giặc Hán, từng huyện đều có quân thù, mà quân thù đang trong thế cường thịnh. Nổi dậy chống lại cả một ngoại tộc đô hộ có dư hơn hai trăm năm kinh nghiệm cai trị là một việc làm thật sự phi thường. Lại không chỉ giám nổi dậy mà còn nổi dậy đánh thắng, quét sạch chúng ra ngoài bờ cõi thì quả là vĩ đại.

Làm được như vậy tất phải là phong trào của quần chúng, của toàn dân, trong đó có các vai trò của các tướng lĩnh.

Về tướng lĩnh của Hai Bà, chính sử Việt Nam như Toàn thư, Cương mục chỉ ghi tên có một người là Đô Dương. Sử Trung Quốc như Hậu Hán thư cũng chỉ ghi có Đô Dương.

Riêng Thủy kinh chú chép thêm Chu Bá. Cả sử Việt  lẫn sử Trung Quốc đều không có viết gì về lai lịch hai nhân vật này.

Như chúng ta đều rõ, cuộc khởi nghĩa cũng như cuộc kháng chiến do Hai Bà lãnh đạo có tính chất toàn dân, chắc chắn là có nhiều anh hùng nghĩa sĩ ở hai miền đất nước đã quy tụ dưới ngọn cờ đại nghĩa của Hai Bà.

Có điều là sử sách bác học xuất hiện quá muộn nên không ghi chép được nhiều. Ngay sự nghiệp cứu nước vĩ đại của Hai Bà mà Toàn thư cũng chỉ ghi được có vài dòng sơ lược./.

Trên cả Hào Hùng – by Nancy Nguyen

Có lẽ điều thích hợp nhất để kể hầu quý vị nhân dịp lễ Martin Luther King Jr. là câu chuyện về một nước Mĩ của hơn 60 năm về trước: Giai đoạn hậu chiếm hữu nô lệ.
Thời kỳ nô lệ dẫu đã đi qua, vẫn để lại cho xã hội Mĩ những di chứng đớn đau, như những lằn roi quất thẳng vào tâm khảm của những chứng nhân còn sống khi họ kể về câu chuyện của già nửa thế kỷ trước. Chuyện kể rằng …
truth3
Thời đó, người Mỹ da màu tuy đã được tự do theo pháp luật, hầu như chỉ được coi là “con” chứ không phải là “người”. Họ là lao động chân tay chính của tất cả mọi lãnh vực, họ làm tất cả những gì một người da trắng không bao giờ làm. Họ làm miệt mài từ mờ sáng đến tối khuya, chỉ nhận về những đồng lương vừa đủ sống qua ngày. Họ là nạn nhân trực tiếp của sự thô bạo. Họ thường xuyên bị mắng chửi, bị ngược đãi, bị đánh đập. Họ hoàn toàn không có cơ hội thăng tiến dù có tận tâm với công việc đến thế nào đi nữa, nghĩa là, họ không có tương lai. Và, nếu một ngày, họ chẳng may bị tai nạn mất khả năng lao động, điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ phải sống trong túng quẫn suốt phần đời còn lại. Không một ai bồi thường cho tai nạn, người da màu bị đối xử như một loại lao động … xài một lần rồi vứt!
Một ngày mùa đông của hơn 60 năm về trước, hai người phu hốt rác vì muốn tránh cái rét cắt da thịt của miền Đông Hoa Kỳ, đã trú vào xe bồn hốt rác. Nhưng thời đó, họ không được phép ngồi chung buồng lái với người da trắng, nên đã trú tạm vào bồn chứa rác, trú lẫn vào rác rưới để tìm hơi ấm giữa ngày đông. Chiếc xe bất ngờ bị kích hoạt, và họ, ngay tức khắc, bị nghiền ra chung với rác.
Khởi đi từ hai cái chết oan nghiệt ấy, được nối tiếp bởi những sự kiện về sau, mà thế giới được chiêm ngưỡng ba điều kỳ diệu. Tôi không biết nên gọi đó là kỳ tích hay phép lạ giữa cuộc đời này.
Một là, một đại tập thể những con người ít học, thậm chí mù chữ, bị ngược đãi, là nạn nhân của bạo lực, bạo hành, và theo lẽ dĩ nhiên, bản thân họ cũng chứa đẫm xu hướng bạo lực, bạo loạn, nhưng thật kỳ lạ, lại là những con người chấp nhận đấu tranh trong ôn hoà, không ngừng nghỉ, không nhân nhượng, để giành lấy thứ quyền căn bản nhấ: Quyền được làm một con người! Nếu họ làm được …
Bạn tôi, ngay khi những người da màu nhận ra chính họ, chứ không phải những ông chủ da trắng, mới là người vận hành đất nước, họ hiểu một điều rằng, không cần bạo loạn, nếu tất cả họ đều ngưng phục vụ, họ có thể “đóng cửa” cả nước Mĩ, thì cũng là lúc chính quyền hiểu thế nào là “quyền lực số đông” và không còn cách nào khác ngoài bắt đầu thoả hiệp. CHÍNH QUYỀN KHÔNG SỢ BẠO LOẠN, NHƯNG SỢ SỰ CƯƠNG QUYẾT CỦA NHỮNG CON NGƯỜI ÔN HOÀ.
Hai là, không có vết thương nào không thể lành. Chỉ vừa mới ngày hôm qua, nước Mĩ còn quằn quại trong di chứng của thời kỳ chếm hữu nô lệ, khi mà trẻ em da màu phải học riêng với trẻ em da trắng, người da màu phải dứng dậy nhường ghế cho người da trắng trên xe bus và ngồi vào khu vực dành riêng, có ai ngờ, chỉ vừa mới ngày hôm qua, người da màu là tầng lớp hạ lưu, không được phục vụ trong các nhà hàng, thứ lao động xài xong là vứt bỏ để thay bằng cái khác, và điều này được bảo vệ bởi chính pháp luật đương thời. Những nạn nhân của tệ phân biệt đối xử ấy, ngày hôm nay, chỉ vỏn vẹn 50 năm ngắn ngủi sau, một trong số họ trở thành Tổng Thống, Tổng Tư Lệnh của Hoa Kỳ. Đó là một bước tiến nhân bản dài đến đáng ngưỡng phục.
Tôi tin rằng, khi con ta người biết dang tay ra, mở tim ra, để đón nhau vào lòng, đối đãi với nhau bằng thứ tình cảm giản đơn nhất mà Thượng Đế ban cho nhân loại, Tình Người, thì KHÔNG CÓ VẾT THƯƠNG NÀO KHÔNG THỂ LÀNH.
Ba là, câu truyện về sự ngược đãi của người da trắng với người da màu là một trang sử đen tối của Hoa Kỳ, một tội ác chống lại loài người đầy hổ thẹn của cường quốc đẫn đầu thế giới này, nhưng kỳ lạ thay, thay vì che giấu đi, xoá bỏ đi, họ lại thường xuyên kể về nó. Mỗi năm, mọi năm, trong ngần ấy năm. Không những vậy, họ còn viết hẳn vào sách giáo khoa, dạy cho trẻ em từ bậc tiểu học! Họ làm mọi thứ để nước Mĩ, người Mĩ không bao giờ được phép quên đi đoạn đen tối ấy, thậm chí, còn tạo mọi điều kiện để các thế hệ sau hiểu một cách đầy đủ, trung thực, không che đậy, một trang sử tủi hổ của mình.
Trong khi mọi quốc gia đều viết cơ man nào là sử sách về những chiến tích lẫy lừng, những đặc thù đáng tự hào, những thành tựu vĩ đại, thì Hoa Kỳ, quốc gia đầu tiên vươn vào vũ trụ, bỏ xa cả thế giới về công nghệ quân sự, đẩy lùi sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng Sản, dẫn đầu về kỹ nghệ điện tử, khai sinh ra các ý niệm kinh tế, và chế tạo ra vô vàn thuốc men cho nhân loại, lại dành rất ít trang để viết về hào quang, nhưng nhiều trang để viết về sai lầm, thậm chí tội ác của mình trong quá khứ.
Sai lầm không tạo nên bạn, cái cách bạn đối diện với sai lầm của chính mình mới thật sự tạo nên con người bạn. Tôi không biết còn ở đâu trên trái đất này, một dân tộc dám trừng mắt nhìn thẳng vào sai lầm, để xấu hổ, để học hỏi, để sửa sai, và để trưởng thành như nước Mĩ. Có lẽ vì chính đặc thù này, mà Hoa Kỳ trở thành cường quốc hàng đầu thế giới.
Tôi hiểu một điều, quý hơn hào quang, trên cả hào hùng, là SỰ THẬT – THỨ TÀI SẢN QUÝ GIÁ NHẤT CỦA MỘT DÂN TỘC. Ai đó nói với tôi, sự thật có thể chữa lành, tôi không biết điều đó đúng không, nhưng chắc chắn một điều, SỰ THẬT TẠO NÊN SỨC MẠNH. Dù đó có là sự thật đáng đau buồn đến thế nào đi nữa.

Một nẻo đường đã qua ( Nancy Nguyễn )

Hôm nay bỗng thiết tha thèm viết, viết để thương, viết để xót, viết để nhớ, viết để quên. Viết để tìm lại mình của quá vãng, viết để tìm thấy mình ở tương lai. Viết để sắp xếp lại tâm tưởng bị cuộc sinh đẩy xô ngang ngổn, viết để trừng mắt nhìn thẳng vào linh hồn mình rệu rão. Hay đơn giản, viết để lại được là mình, thế thôi. Và Hoài niệm, thằng bạn ác ôn của nhiều cuộc bút, lần này đưa tôi về những con hẻm Thái Lan. Nhớ ngoay ngoắt một nẻo đường, một con phố, một hàng cây.

1617644_645844125529846_6268093080979553055_o

Mười mấy năm xa xứ, bỗng một ngày thấy mình lọt thỏm giữa “Việt Nam”. Nhưng không phải VN bây giờ, mà là VN của muôn năm cũ. Đường khuya. Gió hanh. Nóng thiết tha miền nhiệt đới. Bạt vào mắt. Bạt vào tai. Không gian nhoè ù đi. Và những gì đang diễn ra dường như được ngắm nhìn bằng đôi mắt của ký ức.

Tôi đặt bàn chân mình lên vỉa hè xi măng. Nhắm nghiền mắt lại để nghe tiếng xe tuk tuk. Ngày xưa, trong những con hẻm lớn, những chiếc xe lam cũng đã từng đưa người như thế. Từ tờ mờ sáng cho đến tận tối khuya. Tất tả. Hối hả. Vội vã. Những chuyến xe chật nứt những dáng hình chen chúc bên nhau. Mùi người. Mùi người nồng nàn. Mùi đời. Mùi đời da diết.

Bắt một chuyến “xe lam” ra phố, ánh đèn nê ông sáng trưng lòng đường. Tôi thấy mình lọt thỏm giữa những mãn cầu, chôm chôm, giữa những thanh long, nhãn lồng. Bất chợt, tôi đưa tay lên níu, để rồi chới với giữa hư không. Cái đứa tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, và người mà tôi hay cố nài nỉ, quấn lấy, níu kéo, xin đi theo để vòi vĩnh quà chợ, người đã ở bên kia thế giới mất rồi…

Tôi biết mình phải đi, phải thoát ra khỏi đây, kẻo ký ức nuốt chửng tôi mất! Vẫy taxi, tôi lao về Khaosan, khu phố gần như được dành riêng cho du khách nước ngoài với hàng hà sa số những quầy hàng lưu niệm nài kéo. Phố xá nhộn nhịp, đông đúc, cả Tây lẫn Á. Vậy mà vẫn không thể nào giải thoát tôi khỏi cơn bố ráp của dĩ vãng. Bủa vây. Ám ảnh. Tôi tự tha hoá mình bằng một chai bia Leo loại lớn và một bịch côn trùng chiên giòn, được bán ngay giữa lòng đường, trên những chiếc xe đẩy dạo. Cái đứa tôi, một tay xách bia, một tay cầm mồi, cứ thế lang thang. Lang thang. Lang thang. Bước chân nào là Mĩ Tho, Rạch Giá, bước chân nào là Sài Gòn, Biên Hoà. Bước chân nào là Bến Thành, Chợ Lớn, bước chân nào là những chuyến lưu vong. Nghĩ hoài đến việc hầu như mọi cảnh quay về Hòn Ngọc Viễn Đông trong những thước phim hoành tráng hầu như đều được dựng ở Thái Lan. Nhà đạo điễn còn tự hào “Ở đó, có một cái gì rất tiêu biểu, rất đẹp, của một xứ Đông Dương”. Và đời tôi có một đêm tháng Tám như thế, nước mắt hoà vào bia, đậm đà rất ngon, ngon đến nghẹn lòng.

Dân tộc tôi, đất nước tôi, từ cái thuở tôi mới lọt lòng, mẹ đã mong một ngày tôi lớn “được ra nước ngoài”. Dân tộc tôi, đất nước tôi, “đến cái cột điện mà đi được, nó cũng bứng gốc mà đi nước ngoài”. Dân tộc tôi, đất nước tôi, những con người, từ thủa mới được sinh ra, đã lưu vong trên chính quê hương mình.

Hôm nay bỗng thiết tha thèm viết, viết để thương, viết để xót, viết để nhớ, viết để quên.

Nancy Nguyễn

 

Tưởng Niệm 30 tháng 4 2015 Houston – The Power Of Federation of Vietnamese Au Co Women

Dem Gay Quy 30-4-2015 cua Hoi Phu Nu Au Co – Chi Hoi Houston 12-04-2015

Au Co Houston trong Dem Gay Quy cho ngay 30.04.2015 @ Kim Son

Em van mo mot ngay ve. Hoi Phu Nu Au Co – Houston

Món Quà – by Nancy Nguyen

 Tháng Tư rồi phải viết thôi, ko chữ sẽ đập tung lồng ngực tự tìm lối ra!

40 năm kỷ niệm, tôi tặng lại đất nước tôi một …

trăng thu

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:
“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!
Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi!
Trên đầu con là bầu trời thống nhất,
Dưới chân con, cả dải đất tự do!”
Nỗi hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ
Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn
Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan
Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan
Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc
Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu
Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…
Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ
Và quê mình cũng mất dưới chân mây…
Mẹ ơi mẹ!
Qua đến tận bên đây
Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!
Đoạ đày xác con!
Trăm đường nhục khổ!
Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong
Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”
Chứ con về với thân xác đó,
Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!
Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi
Để có tiền … con bán đi nội tạng
Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?
Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

11/4/2015

cai-phao-tinh-yeu-don-phuong

Nancy Nguyen

Blogger Phạm Thanh Nghiên và Chiến dịch Nhân quyền 2015

Tương Lai !

Tương Lai !

Em căng cờ chặn cả tương lai
Tự bít cuộc đời mình, chắn lối đi dân tộc
Chẳng thể ngờ là chốt thí trong ván cờ thâm độc
Trên môi em còn rạng rỡ nụ cười

Em tôi ơi, những lá cờ được vẽ bởi bọn đười ươi
Trên thế giới người ta đã hoá tro gần hết
Em vin vào đó để tự mình ký kết
Cả hoài bão, cả tương lai, cả niềm tin và lẽ sống

Rồi một ngày, em ơi, khoảng trống
Của mênh mông hẫng hụt khi lý tưởng vỡ tan tành
Khi em nhận ra lý lẽ ấy mong manh
Mà người ta cứ cố đắp bồi thành chân lý.

By Nancy Nguyen

1538782_1579380295650440_2160076869877791980_n