Category Archives: Audio:

Những Câu Chuyện Thiền Phật Giáo Dí Dõm – Dương Tiêu – Nguyên Tịnh – Alain Bảo – Diệu Hiền Diễn Đọc

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO – Bảo Phán

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO·

Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Sau 75, Đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn.

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đũi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học.

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sỹ khoa học gia.

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một may mắn vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, tất cả đều đến định cư rãi rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada.

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngổng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội.

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỏ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì.

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quen lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam.

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỷ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ.

Vì học chung nghành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này.

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cuối lái xe đạp lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương.

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẫn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam.

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức.

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt.

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tường vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoãn tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng.

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa Cộng Sản (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi dấu tiếng về hàng chục ngàn dollars giựt chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm.

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ?

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ võ một tài năng lỗi lạc.

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ?

Ngay khi bài này viết xong, thì anh họ tôi chỉ mới được nhận xác từ bệnh viện sau 9 ngày vất vưởng trong bệnh viện không người thân, không họ hàng.

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia  !

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn !

Nam Mô Bồn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !

Alain Bảo

29/06/2014

Las Vegas, USA

 

Câu chuyện có thật ở quán mì Bắc Hải Đình Nhật Bản – Diệu Nghiêm Diễn Đọc

Quán Niệm Sự Chết – Tác Giả Như Quang – Dịch Giả Dương Tiêu (Alain Bảo)

Ở CUỐI CHÂN TRỜI. (TÁC GIẢ ALAIN BẢO)

Chương 1:

Phố Núi Cao

Đường phố Denver khi lên khi xuống, khúc khuỷu chập chùng, chiếc xe thỉnh thoảng lại tung lên, rơi xuống khi vượt qua những chỗ lồi lỏm trên mặt đường. Phượng vẫn im lặng, khéo léo dìu dắt chiếc xe đi ở mức độ thật êm, để tránh cho 3 người bạn ngồi băng sau vỗ về giấc ngủ, sau chặng đường khá dài.

Bảo được may mắn ngồi ghế truớc, và nhờ cuộc họp mặt lần này của bạn bè trung học thuở hàn vi ngày nào, khá gần tiểu bang Bảo cư ngụ, nên anh vẫn còn khá tĩnh táo, vừa trò truyện với Phượng và ngắm những rặng núi xa xa còn phủ đầy tuyết.

cropped-ben-ngoai-31

– Từ đây về chổ Cảnh còn xa không Phượng.

– Không xa lắm , chỉ độ 1 giờ nữa thôi : Phượng nữa đùa nữa thật

Bảo mỉm cười : Vậy cũng đủ thời gian để các bạn ngủ lấy lại sức.

Dù học chung trường suốt 3 lớp ở trung học, đây là lần đầu tiên anh mới có dịp nhìn kỹ Phượng, cô bạn có khuôn mặt bầu bĩnh , ánh mắt cương quyết ngày xưa nhưng không dấu kín nỗi buồn xa thẳm. Ngày xưa Bảo và bạn bè từng trêu chọc: ” coi cứng rắn như vậy, chứ ướt át và buồn nhiều hơn vui, đó tụi bây.”

Lời tiên đóan bậy bạ của đám con trai ngày xưa, không ngờ hơn 25 năm sau linh nghiệm, còn hơn là thầy bói mù chợ Bà Chiểu. Phượng lập gia đình còn khá trẻ,nhưng tình duyên lận đận, và hiện là single mom với nguồn an ủi vô bờ bến từ 2 con vốn rất có hiếu và thương mẹ.

Vợ chồng Việt và Thùy , cùng Sơn và Hải thỉnh thoảng lại giật mình tĩnh giấc đâu đó lại vang tiếng than thở :” lái chậm chậm chút coi bà, làm như là cởi ngựa không bằng.”

Gần tới tiệm Cảnh làm, xe cộ thưa thớt hẵn, đường xá có vẻ đất bụi nhiều hơn nhựa, xa xa gió thổi mạnh, cuộn từng giòng bụi, pha lẫn với hàng lớp tuyết, tạo lên một khung cảnh man dại của 1 vùng ngoại ô đầy hoang phế.

Thình lình, Phượng quẹo vào một khu nhà cũ nhưng rộng rãi, và xe đậu ngỗn ngang không lề lối, và ngừng xe đậu thật gấp vào 1 chổ trống sát dãy phố buôn bán.

– Đến rồi, xuống xe đi các bạn.

Bảo chậm rãi bước vào 1 tiệm Nails theo chân Phượng và các bạn, đây là lần đầu anh mới thấy một tiệm đông khách và quy mô, khác hẳn với bề ngoài cũ kỹ của nó.

Cảnh ngồi đó nhẫn nại chăm chú làm việc, quanh quẩn là một cháu bé gái nhỏ chạy lăng xăng xung quanh anh.

Bảo tiến tới và nhẹ giọng gọi: ” Cảnh, tụi tao đến rồi….”

Cảnh giựt mình, như tỉnh mộng mở tròn đôi mắt :” mày đó hả Bảo…”

Mỉm cười, Bảo nói: “Tao đây chứ ai….dạo này mày ngoan quá vậy…”, nhìn mái tóc bát đầu điểm bạc và đôi mắt đầy dấu chân chim của bạn, Bảo chợt bùi ngùi nhớ lại thời học sinh…

Ngày đó Cảnh thuộc loại quậy phá và ngang ngược nhất trường, anh đi học thì ít mà cua gái thì nhiều, tính tình vốn phóng khoáng chịu chơi, lại ăn nói thật ngọt và có duyên, nên không ít cô lọt vào lâu đài tình ái của Cảnh. Cũng vì cái tính bay bướm của Cảnh, mà Bảo phải khổ sở làm giùm Homework, và liều mình Lê Lai cứu chúa trong những mùa thi, để thằng bạn thân trời đánh của anh được lên lớp đều đều mà tiếp tục tán ghệ cua gái.

Tuy 2 thằng có nhiều cái khác nhau, nhưng lại rất mê văn nghệ và khiêu vũ, như để trả công thằng bạn thân, gồng mình cứu chúa trong những kỳ thi, Cảnh luôn luôn kéo cho được Bảo tham dự các party mà có nhiều em đẹp nhất trường.

Dã quỳ 3

Vừa bước vội ra xe, Cảnh nói một cách hiền lành phân bua như 1 nhà sư đắc đạo:” Tao dạo này tu rồi, 3 con rồi mày…có quậy nữa cũng không còn xí quách.”

Bảo vừa leo lên chiếc xe truck bụi đời của Cảnh, vừa hỏi:” Vợ mày cũng là con Trinh ngày xưa học cùng trường đó hả ? ”

Cảnh buồn buồn :” ly dị rồi, mới đầu tụi tao cũng yêu nhau và hạnh phúc lắm.. Nhưng qua Mỹ tình đời thay trắng đổi đen, nó bỏ tao chạy theo 1 tay triệu phú để lại 2 đứa con tao nuôi.”

Ngậm ngùi, Bảo nói: ” Tao nhớ ngày xưa, nó như ngây như dại khi mày hát bài “Còn Chút Gì Để Nhớ ” của Phạm Duy… tao cứ tưởng là con Trinh nó sẽ theo mày tới chết, quả là cuộc đời khó lường và đàn bà thật khó hiểu.”

Cảnh cười sang sảng:

“Kỷ niệm đẹp phải không mày, thôi tụi mình đi lẹ, không tụi con Phượng, Vợ chồng Việt Thùy, Sơn, Hải và đám A2, A3, A4 đợi.”

Nhấn ga thật nhanh chạy xuống dốc, Cảnh khẻ hát:

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong

Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng

Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên

Còn một chút gì để nhớ để quên

Bảo im lặng nghĩ thầm” chắc nó còn nhớ con Trinh lắm nên mới định cư ở cái thành phố khỉ ho cò gáy, núi cao chập chùng, dốc ngược, dốc ngang.”

Gió thổi càng mạnh, hoàng hôn dường như ập xuống thật nhanh, như để chôn vùi một thời để nhớ, một thời để yêu tuổi trẻ của 2 người bạn.

Hết Chương 1

ALAIN BẢO

Feb – 19 -2016

CÒN MỘT NỤ CƯỜI BUỒN – BẢO PHÁN – (ALAIN BẢO)

Chương I – Ngày Thứ Sáu

Máy bay hạ cánh vào khoảng 5 giờ sáng Houston, hắn bước ra vội vã cùng với hàng loạt hành khách vẫn còn đang ngái ngủ, có người ngáy khò khò, tỉnh bơ như người Hà Nôi, cho đến khi cô tiếp viên đến đánh thức dậy.

Ngoài trời đang hừng sáng, cái nóng ẩm ướt, khó chịu của Texas đã choàng lấy thành phố Houston vội vàng trong bình minh hé mở.

Việt, với chiếc quần short và áo sơ mi, dáng vẻ nhanh nhẹn xông xáo, có lẽ vội vã thay, để kịp ra phi trường đón hắn. Anh mở cửa xe để hắn ném cái túi sách ra băng sau, và nhảy vô ngồi ở ghế trước, rồi Việt lái thật nhanh về nhà.

Đường xá Houston nhìn có vẻ rất ư là thiếu thước tấc, có lẽ do bị ngăn đôi bởi một đường giữa khá rộng, và cũng bởi có quá nhiều khúc cua dùng để quẹo trái hay rẽ phải dọc hai bên đường.

Về đến nhà Việt, anh dắt hắn vào phòng đã chuẩn bị sẵn, và nói ngắn gọn:

“Đây là phòng anh, hôm nay thì không có ai – anh cứ ở tạm phòng này.”

Sau đó anh vội vả bước ra, hình như để tiếp tục trở lại cơn ngủ vật vờ bị đánh thức bởi chuyến bay đêm của hắn.

Căn phòng thật đơn giản, nhìn ra mặt tiền của ngôi nhà, có một chiếc giường ngủ khá lớn cho hai người, và một loại giường nhỏ dành cho những người đi cắm trại. Hắn đoán, đây là gian phòng cho khách “thập phương” ngủ.

Vì đã ngủ khá nhiều trên máy bay và có thói quen thức sớm, hắn mở chiếc Laptop – vật bất ly thân của hắn, đặt trên chiếc bàn kính vừa làm việc, vừa nhìn khung cảnh lá rơi đơn độc phía dưới nhà.

Bên dưới sân, thỉnh thoảng có tiếng người lao xao, đi ra đi vô, sau này hắn mới biết đó là những người làm vườn, đến tỉa cây, dọn sân, hoặc sửa sang máy móc, bảo trì các thiết bị dùng trong nhà.

Hắn mãi mê làm việc, thỉnh thoảng lại vén cửa sổ nhìn xuống sân, như để giảm bớt sự im lặng tịch mịch, và thư giản hít thở không khí trong lành của buổi sáng thứ sáu.

Khoảng 12 giờ trưa thì hắn nghe tiếng gõ cửa.  Đó là chị Thùy – bà xã anh Việt – nhờ hắn chở đi công chuyện và mua thức ăn trưa.  Vì anh Việt mới bị đụng xe, may mắn chỉ có chiếc xe là tan nát đời hoa, còn anh chỉ bị xây sướt nhẹ, và nhức đầu nhẹ.  Ừ thì… của đi thay người mà! năm tuổi như vậy cũng là may mắn lắm.

Hắn chở chị Thùy đi mua phở, mua cơm đem về nhà và ghé thăm một vài nơi chị cần tới. Sau đó vợ chồng chị dùng phở, còn hắn thì ăn một dĩa cơm.

Buổi chiều, hắn và Anh lụi cụi thay hộp Cable mới, nghe đâu sẽ chạy nhanh gấp 10 lần cái cũ, loay hoay mãi hơn hai tiếng, thì cả hai mới biết đó là hộp TV connector của hãng Comcast dùng để dụ khị khách hàng chuyển qua công ty của họ. Chị Thùy ngồi lặng lẽ vô bao gối, sắp xếp bàn ghế cho khu vườn sau nhà chuẩn bị cho khách đến ở lại nhà. Hắn lặng lẽ giúp anh chị những việc thật bình thường và đơn giản nhất.  Không khí trong khuôn viên sau nhà thoáng mát, gió nhè nhẹ thổi, thỉnh thoảng làm những hạt bụi bay vào trong mắt hắn.

Sau vườn, có một ngôi nhà gỗ nhỏ, chung quanh có một chiếc cầu và hòn non bộ. Tiếng lá reo xào xạc, làm hắn chợt nhớ đến thuở thiếu thời… cách đây 30 năm,  mỗi lần trốn học, hắn cũng từng ngồi với bạn bè dọc sở thú , hay ra ngồi lề đường đầy lá me bay, hay đến bên cạnh bờ tường ngôi trường Trưng Vương đầy mộng mơ của tuổi học trò hồn nhiên .

Chiều tối, vợ chồng Việt và Hắn cùng nhau luân phiên hát Karaoke và chuyện trò  như ba người bạn thuở Ô Mai Học Trò. Việt có giọng hát khá mạnh, giống như tiếng nói sang sảng của anh. Việt là một người lịch thiệp, giỏi trong giao tế; hoàn toàn trái ngược với hắn, hắn là kẻ ít nói, ít tiếp xúc, đơn độc lặng lẽ, như con sói cô đơn đến từ thành phố tội lỗi Las Vegas.

Sau khi ca hát đã đời, vợ chồng Việt cùng hắn đến một quán ăn Mễ Tây Cơ dùng bữa tối. Thức ăn thật ngon, cách phục vụ cũng thật chu đáo, thỉnh thoảng lại nghe ban nhac sống phòng bên cạnh vang dội, cùng tiếng cười sảng khoái của mấy tay nhậu đêm cuối tuần.

Dù rằng không thích ăn đồ Mễ Tây Cơ tý nào, nhưng sau này nếu có ai hỏi đến loại thức ăn này ở nơi nào ngon,  thì chắc chắn Hắn sẽ “quảng cáo” cho quán này khi họ tới Houston. J

Trên đường về, trời đã bớt nóng đi nhiều, dọc đường lại phải chuẩn bị tiền lẻ để trả lộ phí Toll cho hệ thống đường xá tại đây. Nếu hắn không nhầm, thì mỗi bận đi qua lại thì tốn mất ba lần trả tiền toll way, đi ăn bữa tối đó, tổng cộng phải trả sáu lần. Hắn mỉm cười nói: “Nếu một công nhân có mức lương 10 dollars một giờ, thì lộ phí để đi trên đường Tollway này, đã mất hết hai tiếng làm việc của họ rồi.”

Về tới nhà, anh Việt giới thiệu với hắn cậu con trai út (có lẽ con cưng của anh), cậu bé đang là sinh viên năm cuối tại University of Texas at Austin. Khác hẳn với bố cao lớn, cậu bé khá nhỏ nhắn, giọng nói thật nhỏ nhẹ, rất ngoan – Hắn trò chuyện với cháu hồi lâu và chúc cháu may mắn thành công trên đường sự nghiệp.

Sau khi nói chuyện với hai bố con của Việt, hắn trở về phòng, tắm rửa thật kỹ để tẩy đi mùi mồ hôi ẩm ướt khó chịu của thời tiết “quái đản” đặc biệt Houston, rồi lại tiếp tục lặng lẽ làm việc. Dưới sân nhà, bóng đêm đã dày đặt, chung quanh không một tiếng động… sau tám năm trở lại Houston, hắn cảm thấy thành phố trở nên đông đúc, lộn xộn và đông người Việt hơn. Lang mang với bao suy nghĩ, hắn thiếp đi vào giấc ngủ mộng mị “nghê thường” lúc nào không hay. Đâu đó trong giấc ngủ chập chờn, Hắn mơ thấy một Nha Trang đầy nắng đầy gió, một Nha Trang với hàng thùy dương trải dài dọc theo bờ biển đầy cát trắng, từng đợt sóng êm đềm của một thời niên thiếu xa xưa.

Chương 2: Tô Phở   (mến tặng anh NKL)

Thứ Bảy… một ngày tạm gọi là nghỉ ngơi với mọi người sau tuần dài mệt mỏi vì công ăn việc làm, nhưng với hắn, ngày nào cũng là ngày của công việc. Thứ Bảy này lại càng bận rộn hơn với Hắn khi đến với Houston chuyến này. Người trước tiên Hắn cùng Việt chào đón trong ngày thứ Bảy là Anh ba Khía. Tên anh đẹp lắm, có ý nghĩa lắm chứ, nhưng Hắn thân thương gọi anh là anh ba Khía vì anh gầy gò, mộc mạc và hết lòng vì anh em. Anh đến cùng làm việc với Hắn và anh Việt. Anh đơn thân độc mã trên một khoảng đường dài về tới Houston, chở theo đồ nghề, nào xoong, nào nồi niêu, nào gia vị, để nấu phở đãi các anh chị em khắp nơi cùng về họp mặt vào dịp gây quỹ cuối tuần.

Hắn và Việt vội vàng xuống, phụ anh ba Khía chuyển đồ nghề nấu phở vào nhà bếp, nôn nao được thưởng thức tài nghệ nấu phở có một không hai của anh.

Buổi sáng sớm, sớm lắm, khi mọi người còn đang yên giấc, thì tiếng reng báo thức từ điện thoại của hắn làm hắn phải bật dậy, lúc đó mới 4:00 sáng. Vì đó là giờ hắn thường thức dậy mỗi ngày để làm việc. Đã là thói quen, hắn không thể ngủ trở lại. Hắn buớc xuống lầu, chậm rãi, đánh răng, rửa mặt, thì thấy anh ba Khía đang lục đục ở bếp. Khi hắn bước vào, anh nhìn hắn với nụ cười hiền hoà:

“Anh phải chuẩn bị đi chợ, mua thêm thịt và hâm nồi nước lèo anh đã làm tối qua.”

Hắn và anh ngồi uống cafe và đàm đạo chuyện đó đây, thế sự thăng trầm, thiên hạ Đông Tây. Nhưng lý thú nhất là khi lắng nghe anh ba Khía nói chuyện về nghệ thuật nấu phở, và cách điều hành phát triển tiệm phở. Anh nói say sưa và nhiều cảm hứng , đôi khi hắn cũng tự mỉm cười thầm nghĩ: “không biết anh ba Khía nhà ta có “yêu phở” nhiều hơn “yêu cơm” không ta!!!!”

Read the rest of this entry

“Ai Trở Về Xứ Việt ” của Nhạc Sỹ Phan Văn Hưng, Do Nguyễn Hữu Bảo Long Trình Bày

Quý Vị Đang Thưởng Thức Tác Phẩm “Ai Trở Về Xứ Việt ” của Nhạc Sỹ Phan Văn Hưng, Do Nguyễn Hữu Bảo Long Trình Bày


 

Với Mảnh Tình Còn Lại – Sáng Tác & Guitar: Hoàng Trọng Thụy, Túy Tâm trình diễn Live at Lạc Cầm

Với Mảnh Tình Còn Lại – Sáng Tác & Guitar: Hoàng Trọng Thụy, Túy Tâm trình diễn

Live at Lạc Cầm

Tình Xưa (Diệu Hương) – Chris Nguyễn (Guitar and Vocal) + An Nguyễn (Violin) + Thanh (guitar lead)

Tình Xưa (Diệu Hương) – Chris Nguyễn (Guitar and Vocal) + An Nguyễn (Violin) + Thanh (guitar lead)
Models: Alain Bảo + Linda : Editor: Alain Bảo
Cám ơn Vợ Chồng Dzũng và An đã hát và tặng ! Sweet Memories !
Thank You – Bảo Phán

 

SẼ CÒN MÃI NHỮNG ÁNH MẮT, NỤ CƯỜI – Nancy Nguyen

Chuyện xảy ra khi tôi mới chỉ học lớp hai, cái tuổi đi học còn mang dép trái, câu chuyện của một đứa trẻ nít sáng sáng đến trường còn khóc nhè đòi mẹ. Ai có thể tin rằng một sự việc chỉ thoáng qua trong vài giây ngắn ngủi lại có thể hằn sâu thành ký ức trong tâm hồn của đứa bé ở tuổi ăn còn phải dỗ, ngủ võng còn phải đưa như tôi thủa ấy. Chính tôi cũng không thể ngờ sự việc đó lại theo tôi, đeo bám tôi đến tận bây giờ, và khi nghĩ lại, tôi thầm cám ơn cuộc đời đã ưu ái tặng tôi một món quà lớn.

12107894_836050819842508_7532383472044135300_n

Năm đó tôi học lớp hai, cô giáo tôi là một cô giáo mới ra trường, còn rất trẻ, chắc là nhỏ tuổi hơn tôi bây giờ, và rất dễ thương. Cô hiền và hát rất hay. Chỗ tôi ngồi là dãy bàn đầu tiên gần bảng nhất, tấm bảng đen bạc thếch, vằn vện những vết mốc nắng mưa. Tôi ngồi sát bên góc trái, kế bên tôi là bức vách quét vôi vàng còn dơ dáy, bạc thếch và nhiều tuổi hơn cả tấm bảng đen. Vì ngồi ở góc xéo rất xa đó mà tôi luôn chỉ có thể nhìn thấy một nửa mặt cô trong khi những đứa khác có thể nhìn thẳng vào mắt cô đen láy, dạt dào nhiệt huyết của một cô giáo yêu nghề, yêu trẻ. Ông trời cho ta cái này sẽ lấy đi của ta cái khác, cũng vậy, ông trời lấy của ta cái nọ chắc chắn sẽ lại bù đắp cho ta cái kia. Cũng chính nhờ ngồi ở góc đó mà tôi có thể nhìn thấy mặt cô giáo tôi ngay cả khi cô quay lên bảng viết bài khi những đứa khác chỉ có thể nhìn thấy lưng cô. Cô tôi hiền, hiền lắm, cô giáo trẻ mới ra trường mà. Cũng tại cô hiền nên đám học trò đâm ra làm biếng. Làm biếng không học bài thì bị la là lẽ dĩ nhiên rồi, vậy mà tụi tôi đua nhau … khóc nhè. Mỗi lần như vậy, cô giáo lại ẵm tụi tôi lên dỗ dành, mái tóc dài nhưng có phần xơ xác của cô nhẹ phủ qua bờ vai gầy guộc, ôm lấy một dáng hình mỏng manh, yếu ớt đang ấp ủ một dáng hình khác -cũng mỏng manh, yếu ớt – vào lòng. Nhiều lúc tôi có cảm giác cô đang đối xử với chúng tôi như với những đứa nhỏ học lớp măng, lớp chồi, hay lớp lá ở mẫu giáo vậy! Chúng tôi đã bảy tuổi rồi, chúng tôi “lì” và “ma le” hơn tụi mẫu giáo nhiều chứ! Vậy nên thấy cô hiền thì tụi tôi làm tới. Tôi còn nhớ rõ Thắng, anh bạn tôi ngày ấy. Thắng có dáng người mảnh khảnh, mắt sáng, da ngăm sạm, đầu tóc và lông mày lúc nào cũng đen đúa màu bụi bặm, răng hắn kểnh một bên, má cũng lúm một bên đồng tiền. Thắng ngồi tuốt trong góc của bàn áp chót. Cái thân hình tự nhiên của một đứa trẻ sáu tuổi rưỡi, bảy tuổi ở một đất nước mà bơ hay sữa chỉ là thứ gì đó rất mơ hồ và xa xỉ, những bữa cơm có rau luộc với thịt kho là ngon lắm rồi làm cho dáng ngồi của hắn trong góc lớp đã gầy gò, dúm dó, lại càng gầy gò, dúm dó hơn. Và Thắng là đứa quậy nhất trong lớp tôi khi ấy. Thắng thường xuyên không học bài, trốn học đi chơi, học hành kém cỏi, biếng nhác. Cô giáo tôi buồn lắm, đã la Thắng nhiều mà Thắng vẫn chứng nào tật nấy, nhất nhất không có tiến bộ. Tôi còn nhớ như in buổi trưa hôm đó, một trưa thứ bảy có lẽ là của cuối tháng tư. Tôi đoán là cuối tháng tư phần vì thời gian đó chúng tôi sắp thi học kỳ hai, phần vì tôi nhớ cái nắng ấy, cái nắng gay gắt, hanh hao, khổ sở của trưa Sài Gòn độ cuối tháng tư không lẫn vào đâu được. Tôi biết là thứ bảy vì đó là tiết sinh hoạt lớp cuối tuần. Cả lớp đang ngồi im nghe cô giáo tôi tổng kết, mấy mươi đôi mắt ngây ngô đen sáng, tròn xoe dưới làn tóc mái lởm chởm, nhôm nhoam chăm chú nhìn cô. Cô tôi ôn tồn nói:
– Tuần này các con đều ngoan, có bạn Tiến, bạn Dũng với bạn Thắng hôm thứ ba nghỉ không có phép của phụ huynh, hôm thứ tư thì bạn Nga với bạn Thắng không thuộc bài “Tiếng Hát Sông Lô” còn hôm qua thì Thắng không nộp bài tập toán.
Cô quay sang Thắng: Thắng, con trả lời cô xem tại sao con không chịu học bài? Thắng đứng lên, dù là đứa lười và phá nhất trong lớp, bản năng của một đứa trẻ bảy tuổi sợ mắng cũng làm cho nó run. Thắng đứng im, không trả lời cũng không nhúc nhích, vẻ lì lợm thoáng hiện trên nét mặt tuy non nớt nhưng ngăm sạm màu nắng.
– Con làm cô buồn lắm, con biết không? – Thắng vẫn đứng yên, không cử động
– Con phải biết đọc, biết viết, biết làm toán thì mai mốt mới thành người tốt được chứ! – cô tôi tiếp, Thắng vẫn đứng im
– Con không sợ ba mẹ con buồn lòng sao? – Thắng vẫn đứng im, nét mặt không còn run và tái như lúc mới bị gọi lên nữa, trái lại, đôi mắt của đứa trẻ sáu tuổi rưỡi có vẻ già trước tuổi đi nhiều. Cái đứa tôi sáu tuổi rưỡi khi nhìn vào đôi mắt ấy thật chẳng hiểu gì, chỉ thấy căng thẳng và sợ hãi như đứa trẻ sợ ngáo ộp vậy thôi.
Cô tôi vẫn nghiêm nét mặt, nét mặt đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in, khi ấy tôi còn quá nhỏ để nhận ra đó là nét mặt của một người mẹ, nghiêm nghị, buồn rầu và khổ đau. Cô tôi nói tiếp: “Chẳng lẽ ba mẹ con không bao giờ nhắc con học bài sao?”
– Dạ không! – Thắng đột ngột trả lời – Ba mẹ con đi lượm ve chai từ sáng đến tối mới về.
Cô giáo tôi lặng đi sững người, mắt mở to nhưng vô hồn. Bởi cái cô tôi thấy bây giờ không còn được nhìn bằng mắt nữa nên đôi mắt hoá dư thừa đâm ngây dại. Cô giáo tôi quay vội lên bảng cặm cụi hí hoáy viết lời của bài hát “Lớp Tôi” và nói vọng xuống lớp: “Bây giờ ta học hát.”
Từ góc xéo nhất nơi tôi ngồi, có lẽ chỉ một mình tôi là biết cô giáo tôi đang khóc.

Chỉ là phù du thôi

Chỉ là phù du thôi

Người ta nói: “con người sanh ra bình đẳng, chết đi bình đẳng” có thật như vậy không? Có kẻ làm vua từ trong bụng mẹ, sanh ra trong nhung lụa giàu sang, lại có kẻ chịu kiếp ăn mày từ trước khi cất tiếng khóc chào đời. Như vậy há chẳng phải con người ta từ trước khi sanh ra đã có sẵn một địa vị, một vị trí nào đó trong cái xã hội xô bồ này rồi sao? Cái địa vị đó có giữ được không và giữ được bao lâu lại là chuyện khác, nhưng câu nói “con người sanh ra bình đẳng” có thật là đúng không? Nghèo khổ là một cái tội! Nhưng thật tàn nhẫn khi bắt những đứa trẻ chưa bước nổi ra khỏi cổ tích phải gánh chịu nó, đó là sự thiếu thốn tình thương, thiếu thốn sự quan tâm của người làm cha, làm mẹ. Cuộc đời cướp đi của chúng và của anh bạn tôi, Thắng, cái hồn nhiên, ngây ngô trẻ con quý báu. Cuộc đời bắt những trái tim non nớt đó phải chà sát, phải chai sạn. Rồi lạnh lùng, cuộc đời lấy mất của chúng tuổi thơ, cái mà bất cứ đứa trẻ nào cũng cần và đáng được có, đáng được hưởng. Một mai khi chúng lớn lên, cái gì sẽ là kỷ niệm ấu thơ ngọt ngào, trong vắt, giòn dã tiếng cười làm hành trang cho chúng vào đời? Cái nhìn của những con người như thế về cuộc đời này, về kiếp người này rồi sẽ ra sao? Có ai đảm bảo rằng cái nhìn ấy chắc chắn sẽ vẫn vuông tròn, đầy đặn? Có ai đảm bảo rằng cái nhìn ấy sẽ chẳng méo mó, lệch lạc bởi những tì vết hằn sâu trong tiềm thức từ thủa còn bé thơ? Nước mắt của cô giáo tôi chắc không phải chỉ riêng cho mình Thắng. Tôi không gặp được cô nữa để hỏi cô đã khóc cho những ai, nhưng tôi tin rằng cô đã khóc cho tất cả những đứa trẻ bị cuộc đời đánh cắp mất tuổi thơ và sự chăm sóc.

Từ giây phút cũ kỹ ấy, hình ảnh cô giáo giáo tôi với đôi mắt đỏ cay nồng và những giọt nước mắt lấm lem bụi phấn đã đi vào tâm trí tôi, làm hành trang theo tôi vào đời: hành trang Niềm Tin, một niềm tin sắt son vào tình người. Khi bạn vấp ngã giữa dòng đời hãy tin rằng xung quanh bạn luôn có những cánh tay sẵn sàng giúp vực bạn đứng lên. Khi bạn cảm thấy cuộc sống quá đớn đau, hãy tin rằng quanh bạn vẫn luôn có những tấm lòng.

Đâu đó bên kia góc khuất của những dãy hành lang, những toà nhà là những tâm hồn rất “Người” đang toả sáng. Và cô giáo lớp hai của tôi, với khuôn mặt trắng loang loáng màu nước mắt và bụi phấn, là hình ảnh đẹp nhất mà đời tôi từng có được, nó nuôi dưỡng trong tôi một niềm tin sắt son vào cuộc sống và tình người.


Nancy Nguyen