Category Archives: Đặc San Âu Cơ:

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI? (Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI?

(Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

Tôi tên Vương Khả Nhi, là học sinh lớp 10A6, tiêu đề bài diễn văn của tôi hôm nay là “Nếu tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì tổ quốc của tôi, ông sẽ là ai ?”. Tôi không có những ngôn ngữ hùng hồn như mọi người, cũng không có nhiệt huyết dâng trào như những người khác; đối với hai từ “tổ quốc”, cái tôi có chính là suy nghĩ độc lập của riêng cá nhân tôi, tôi cảm thấy rằng xã hội chúng ta không thiếu những người đứng đầu về tri thức, mà cái thiếu chính là những người có tư duy vậy.

Tôi đang nghĩ rằng: Nếu như tôi có thể sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi tổ quốc của tôi sẽ là ai? Vào thời nhà Hán, tổ quốc của tôi chính là nhà Hán, chính là Đại Hán đã tiêu diệt hết thảy những kẻ xâm phạm bờ cõi. Vào triều đại nhà Đường, tổ quốc của tôi chính là Đại Đường, triều đại hưng thịnh bậc nhất khiến cho hàng nghìn nước khác đến viếng thăm. Vào thời Tống, tổ quốc của tôi là triều đại nhà Tống, triều đại đứng đầu về khoa học kỹ thuật, kinh tế phồn vinh. Vào triều đại nhà Nguyên, vó ngựa Mông Cổ đã chà đạp giày xéo chúng tôi thành những người dân thấp kém, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Nguyên sao? Và tôi phải yêu thương nó sao? Vào thời nhà Thanh, người Mãn giết người ngoài biên ải, để đầu không để tóc, để tóc không để đầu, cuộc tàn sát tại Dương Châu cũng ảm đạm thê lương không khác gì cuộc tàn sát tại Nam Kinh, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Thanh sao? Tôi phải yêu thương nó sao?

Thời gian lâu dần, tôi đã dần dần nhận ra rằng, nếu như có ai cưỡng đoạt mẹ của các vị, vậy thì mọi người đều nhận kẻ đó là cha của mình sao, chúng ta không có lòng tự trọng đến như thế sao? Có những lúc tôi cũng nghĩ rằng, nếu như lúc đầu Nhật Bản chiếm lĩnh Trung Quốc chúng ta, hỡi các bạn, có phải hôm này chúng ta sẽ hô lớn lên rằng “thiên hoàng vạn tuế” hay sao? 
Nếu như tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi xem, ai sẽ là tổ quốc của tôi đây, thật khiến cho tôi rất mơ màng khó hiểu .

Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là một nơi công bằng, công chính và không có sự bất công nào cả; trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là nơi để cho bạn chiến thắng, chiến thắng một cách đường đường chính chính. Còn thua thì sao, chính là thua một cách tâm phục khẩu phục. Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó là nơi mà ông lúc nào cũng có thể dang rộng đôi cánh che chở cho tôi; trong lòng tôi có một tổ quốc, bất luận cuộc sống của tôi vất vả gian khổ đến thế nào, thì tổ quốc cũng sẽ khiến cho lòng bạn tràn đầy hy vọng về một tương lai không xa.

Nước Mỹ sinh ra Washington, còn nước Anh thì sinh ra Churchill, nhưng họ đều đã ra đi vĩnh viễn; trách nhiệm hôm nay đây, không thể trông cậy vào họ nữa, mà là nằm ở thế hệ trẻ chúng ta. Trí tuệ của thế hệ trẻ chính là trí tuệ của quốc gia, thế hệ trẻ hùng mạnh chính là quốc gia hùng mạnh, thế hệ trẻ độc lập chính là quốc gia độc lập, thế hệ trẻ đứng đầu thế giới chính là quốc gia đứng đầu thế giới. Trong tay thế hệ trẻ chúng ta nhất định sẽ được cầm tờ báo nói về tổ quốc tân tiến văn minh bậc nhất của chúng ta, ông sẽ để cho mỗi người đều yêu mến ông sâu sắc từ tận đáy lòng, ông sẽ khiến cho nước Mỹ phải ngưỡng mộ về chế độ dân chủ của chúng ta, khiến cho nước Đức phải ngưỡng mộ về những thành tựu khoa học kỹ thuật của chúng ta, khiến cho Nhật Bản phải ngưỡng mộ đất nước dân giàu nước mạnh của chúng ta, khiến cho Singapore phải ngưỡng mộ về môi trường sạch đẹp của chúng ta. Nhìn xem ngày đó, tổ quốc của tôi, tất nhiên sẽ là một bầu trời rực sáng, một tổ quốc khiến cho con cháu muôn vàn đời sau cũng không thể nào quên được.

Người Trung Quốc cổ nuôi dưỡng ba giấc mộng Trung Hoa: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng minh quân, chính là hy vọng có được một hoàng đế tốt, hy vọng tất cả vấn đề đều được giải đáp và hiện thành. Tất cả mọi thứ đều tốt đẹp đến từ sự ban ơn của kẻ thống trị. Giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng thanh quan, nếu như hoàng đế đã không thể trông cậy được nữa, thì người dân hy vọng sẽ có một vị thanh quan, thanh liêm chính trực, còn có thể trực tiếp nói lời can gián lên bề trên, mà không sợ xúc phạm đến những người có quyền có thế. Giấc mộng thứ ba gọi là giấc mộng hiệp khách, nếu như thanh quan cũng không thể trông cậy được nữa, thì hy vọng sẽ có một vị hiệp khách thay dân báo thù rửa hận.

Ba giấc mộng của người Trung Quốc thời nay: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng tự do, chính là thoát ra khỏi sự chuyên chế của bộ máy chính trị một đảng độc tài, không còn bị đàn áp bức hại bởi những kẻ thống trị cậy quyền cậy thế cũng như bè lũ quan lại quyền quý hống hách lộng hành, giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng nhân quyền, chính là tất cả người dân đều có thể hưởng quyền lợi bình đẳng, không còn có bất cứ tầng lớp nào có đặc quyền cao hơn quảng đại quần chúng nhân dân để rồi khiến cho những người dân thấp cổ bé họng chỉ có thể uất ức căm hận mà chẳng làm được gì. Giấc mộng thứ ba chính là giấc mộng chính trị dân chủ, cũng chính là chế độ dân chủ toàn dân, tất cả người dân trong cả nước cùng nhau lập ra hiến pháp căn bản dựa trên cơ sở người người bình đẳng, đồng thời sẽ theo đó mà làm việc.

Ba giấc mộng thời xưa chính là “giấc mộng kê vàng” giữa ban ngày, mang tính bị động tiêu cực đối với nhân dân, là chính sách ngu dân mang lại ác mộng nghìn năm, chỉ có thể khiến cho dân chúng trở thành những con cừu ngoan ngoãn, mặc cho kẻ thống trị làm mưa làm gió, xâu xé giết hại, thống trị vĩnh viễn.

Ba giấc mộng thời nay chính là yêu cầu tất yếu của văn minh thương nghiệp, là một xã hội dân chủ khai sáng mà người người đều đã thấy rõ, là biểu hiện của toàn dân thức tỉnh, là kết quả mà tất cả kẻ sĩ và những người nhân nghĩa đều đang mong chờ, và ngày ấy nhất định sẽ đến”.

Cuộc Tình Gầy ! Alain Bảo

Nàng có một thân hình thật tuyệt vời, một nụ cười duyên dáng với hàng răng đều đặn, với một trang phục thật bình dị, nhưng không giấu được vẻ đẹp cao quý, của một người phụ nữ lý tưởng.

Nàng thoáng qua đời tôi như một cơn gió vào hạ, một cuộc tình gầy lang thang, tôi như ghé răng cắn vào vị ngọt tình yêu miếng môi ngọt đắng, đêm ngày trăn trở vì nhau.

Ngày tôi và nàng chia tay, cũng là ngày tôi ngậm đắng nuốt cay, uống vội tình người thay trắng đổi đen, lời nào gian dối, cho mãi nữa cuộc đời còn lại.

Nàng lạnh lùng kiêu hãnh bước vội sang sông, sau tai nạn lật xe chết người của tôi trên xa lộ. Tôi mệt mõi và đau đớn nằm oằn oại giữa bốn bức tường trắng, thoảng mùi thuốc mê bệnh viện. Nàng nhởn nhơ tung tăng bên người yêu mới, không một lời thăm hỏi, dù là một lời gian dối để an ủi.

Nàng bước vội đi không một lời han hỏi, nàng chỉ muốn lấy lại tất cả, tất cả những niềm đau và nỗi buồn, những đêm thức trắng mệt mõi để gầy dựng tương lai cho tôi và nàng.

Nàng đến với người tình mới, cũng trong một hình dáng bề ngoài lịch lãm lý tưởng mà tôi đã lầm cách đây ba năm.

Nàng muốn lấy tất cả những gì của tôi tạo dựng, phải thuộc tất cả về nàng. Nàng là vậy,trở thành mù quáng khi yêu, sáng suốt khi hận. Thời gian ngắn ngủi ba năm cũng làm tôi hiểu rất rõ con người nàng, cuộc tình giữa tôi và nàng kết thúc dưới bóng gầy xơ xác của tình phụ và phụ tình.

Giờ đây không có nàng, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản, cuộc tình ba năm lận đận đã khiến tôi im lặng và càng sống lặng lẽ,  ít nói hơn xưa.

Tôi thọc tay vào túi quần jean và bước dọc theo hai hàng cây, nắng hạ chậm rãi len lõi vào những sợi tóc bụi đời, đen bạc, trên khuôn mặt phong trần cuối đời của tôi.

Tôi lẫm nhẫm hát khe khẻ, và ngồi xuống một gốc cây thật to sát bên thư viện:

“Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười…..đừng hận nhau nữa…Một mai em đi ngày tháng bơ vơ giận hờn, nhớ về tình người..buồn như con nước đã vơi..lời nào gian dối để người đã lỡ cuộc tình…” Trường Sa

Tôi lật cuốn nhật ký…viết vội

Rồi mai tôi xa em trong kỷ niệm…cuộc tình gầy giữa tôi và nàng đứt bóng sẽ là một chút gì để nhớ để thương để giận để hờn trong những năm còn lại cuộc đời tôi.

Alain Bảo

08/31/2017

Las Vegas, USA

 

Tâm Bút : Avatar Sư Toại Khanh – Diệu Nghiêm Diễn Đọc – Biên Tập: Dương Tiêu

Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày – Guitar Alain Bảo – LPBPdesigns.com (Iphone Version)


Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày (Iphone Version)
Một lần nào
Mình đi lại con đường xưa không anh
Dù đã trễ mùa hoa sứ không còn nở nữa
Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm
Một lần nào
Mình ôn lại giấc mơ nghe anh
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm
Một lần nào Mình hứa sẽ vui,
chỉ vui thôi anh Đừng để bóng tối dâng sầu
trong thinh lặng Dẫu giữa ngọt bùi tận
cùng là cay đắng Vẫn là vui …
rồi vĩnh viễn cách ngăn
Một lần nào Ừ một lần thôi anh …
Nhốt ánh Trăng, con gió vào cơn mộng
Để mỗi mùa Nguyệt Hằng vui cung đắm
Gió reo buồn miên viễn em nhớ anh
Dương Phương Linh (27/03/07)

Những Câu Chuyện Thiền Phật Giáo Dí Dõm – Dương Tiêu – Nguyên Tịnh – Alain Bảo – Diệu Hiền Diễn Đọc

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO – Bảo Phán

LÝ TƯỞNG ? BY ALAIN BẢO·

Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Sau 75, Đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn.

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đũi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học.

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sỹ khoa học gia.

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một may mắn vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, tất cả đều đến định cư rãi rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada.

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngổng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội.

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỏ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì.

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quen lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam.

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỷ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ.

Vì học chung nghành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này.

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cuối lái xe đạp lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương.

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẫn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam.

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức.

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt.

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tường vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoãn tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng.

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa Cộng Sản (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi dấu tiếng về hàng chục ngàn dollars giựt chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm.

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ?

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ võ một tài năng lỗi lạc.

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ?

Ngay khi bài này viết xong, thì anh họ tôi chỉ mới được nhận xác từ bệnh viện sau 9 ngày vất vưởng trong bệnh viện không người thân, không họ hàng.

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia  !

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn !

Nam Mô Bồn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !

Alain Bảo

29/06/2014

Las Vegas, USA

 

Câu chuyện có thật ở quán mì Bắc Hải Đình Nhật Bản – Diệu Nghiêm Diễn Đọc

Quán Niệm Sự Chết – Tác Giả Như Quang – Dịch Giả Dương Tiêu (Alain Bảo)

Tết ! Truyện rất ngắn Alain Bảo – Bảo Phán

Tết !

Tối giao thừa Las Vegas thật là lạnh, ngoài khung cửa sổ gió thổi phần phật như muốn đập vỡ những mãnh kính mỏng manh. Nhà vắng vẻ đìu hiu như mọi năm, 23 năm tha phương trên đất khách chưa từng về quê hương, về thăm miền cát trắng Nha Trang, nơi tuổi thơ ấu của tôi hồn nhiên đùa nghịch với những ngọn sóng biển, chân tay đầy cát vì tinh nghịch với những chú còng, chú ốc.

Tiếng em trai tôi ho trên lầu, tự dưng mấy bữa rầy nó bị cảm liên tục…trên bàn ăn là 2 đĩa gà chiên mà mẹ tôi làm sẵn trước khi xuống Cali đón Tết và xem diễn hành, sẵn dịp coi văn nghệ tại chùa Điều Ngự.

Bàn thờ Phật chưng hai bó hoa thật lớn và thật tươi, lung linh dưới ngọn đèn nhỏ…Căn nhà nhỏ chợt cảm thấy thênh thang thừa thải, không một tiếng nói, hoặc một tiếng động. Tôi thì đang ở dưới lầu đọc sách, thỉnh thoãng lại nghe tiếng ho khe khẻ của thằng em trai chen lẫn với tiếng trở mình khó ngủ của nó.

(I Need A Beer)

Trời càng khuya càng lạnh, chợt cơn đói tự nhiên chợt đến…nhìn đồng hồ đẫ gần 11 giờ đêm, tôi khoác vội chiếc áo choàng Hootie, vội ra garage lái vội xe đến tiệm bán bánh mì Lee’ Sandwich….

Ngoài đường xe cộ vẫn đông vẫn vội vả dưới ánh đèn màu muôn vẻ chói lọi của Las Vegas. Đến tiệm bánh mua vội 2 ổ bánh mì đặc biệt và vội quay ra cửa.

Las Vegas quả là một thành phố có một không hai trên thế giới, bạn có thể hầu như mua và ăn bất cứ thứ gì dầu là nữa đêm hay tờ mờ sáng.

Vừa định mở cửa xe thì nghe tiếng rên rĩ của một cụ già người Mỹ Homeless, ngồi cuộn tròn gần một chiếc shopping cart, với hàng đống chai lọ lĩnh kĩnh, cùng nhiều loại mền vá chấp đủ loại quân ngang người.

Ông ta thều thào nhìn về phía tôi và đưa tấm bảng hiệu viết bằng tiếng Mỹ: “Homeless, need a beer.”

Tôi nhướng mày đăm chiêu: “Trời lạnh như thế mà ông lão ngồi chơ vơ như linh hồn tượng đá, không ngõ một lời than van hay xin xỏ gì, mà chỉ đưa bảng hiệu “Homeless, Need a beer.”

Cạnh đó một nhóm thanh niên trẻ cười nói ồn ào có lẽ từ Cali đến, ôm nào là bánh mì, cafe, chè, và chạy vội ra chiếc Van đậu phia bên kia ông lão, có lẽ mang về Hotel để chuẩn bị đón Giao thừa.

Tôi chăm chú nhìn ông lão, rôi buột nói:

“I don’t have a beer” và trao vội ông lão 2 ổ bánh mì nóng:

“Here you go, Happy New Year.”

Không đợi ông lão trả lời, tôi bước vội lên xe và lái thẳng về nhà…Gió thổi từng cơn của sa mạc vỗ vào kính xe, trời hình như bắt đầu u ám và có gió mạnh.

Về nhà, tôi quăng vội chùm chìa khoá lên bàn làm việc, thằng em trai tôi giờ này đã ngủ, tôi xuống sofa đắp mền, và bật máy sưởi tay.

Tôi thầm nghĩ: ” Có lẽ mình cần 1 chai beer “….Gió đêm giao thừa 2013 ở sa mạc càng ngày càng mạnh, ngày mai là mùng 1 năm Quý Tỵ .

Lại một năm phiêu lạc xa xứ.

ALAIN BẢO

02/09/2013

 

Ở CUỐI CHÂN TRỜI. (TÁC GIẢ ALAIN BẢO)

Chương 1:

Phố Núi Cao

Đường phố Denver khi lên khi xuống, khúc khuỷu chập chùng, chiếc xe thỉnh thoảng lại tung lên, rơi xuống khi vượt qua những chỗ lồi lỏm trên mặt đường. Phượng vẫn im lặng, khéo léo dìu dắt chiếc xe đi ở mức độ thật êm, để tránh cho 3 người bạn ngồi băng sau vỗ về giấc ngủ, sau chặng đường khá dài.

Bảo được may mắn ngồi ghế truớc, và nhờ cuộc họp mặt lần này của bạn bè trung học thuở hàn vi ngày nào, khá gần tiểu bang Bảo cư ngụ, nên anh vẫn còn khá tĩnh táo, vừa trò truyện với Phượng và ngắm những rặng núi xa xa còn phủ đầy tuyết.

cropped-ben-ngoai-31

– Từ đây về chổ Cảnh còn xa không Phượng.

– Không xa lắm , chỉ độ 1 giờ nữa thôi : Phượng nữa đùa nữa thật

Bảo mỉm cười : Vậy cũng đủ thời gian để các bạn ngủ lấy lại sức.

Dù học chung trường suốt 3 lớp ở trung học, đây là lần đầu tiên anh mới có dịp nhìn kỹ Phượng, cô bạn có khuôn mặt bầu bĩnh , ánh mắt cương quyết ngày xưa nhưng không dấu kín nỗi buồn xa thẳm. Ngày xưa Bảo và bạn bè từng trêu chọc: ” coi cứng rắn như vậy, chứ ướt át và buồn nhiều hơn vui, đó tụi bây.”

Lời tiên đóan bậy bạ của đám con trai ngày xưa, không ngờ hơn 25 năm sau linh nghiệm, còn hơn là thầy bói mù chợ Bà Chiểu. Phượng lập gia đình còn khá trẻ,nhưng tình duyên lận đận, và hiện là single mom với nguồn an ủi vô bờ bến từ 2 con vốn rất có hiếu và thương mẹ.

Vợ chồng Việt và Thùy , cùng Sơn và Hải thỉnh thoảng lại giật mình tĩnh giấc đâu đó lại vang tiếng than thở :” lái chậm chậm chút coi bà, làm như là cởi ngựa không bằng.”

Gần tới tiệm Cảnh làm, xe cộ thưa thớt hẵn, đường xá có vẻ đất bụi nhiều hơn nhựa, xa xa gió thổi mạnh, cuộn từng giòng bụi, pha lẫn với hàng lớp tuyết, tạo lên một khung cảnh man dại của 1 vùng ngoại ô đầy hoang phế.

Thình lình, Phượng quẹo vào một khu nhà cũ nhưng rộng rãi, và xe đậu ngỗn ngang không lề lối, và ngừng xe đậu thật gấp vào 1 chổ trống sát dãy phố buôn bán.

– Đến rồi, xuống xe đi các bạn.

Bảo chậm rãi bước vào 1 tiệm Nails theo chân Phượng và các bạn, đây là lần đầu anh mới thấy một tiệm đông khách và quy mô, khác hẳn với bề ngoài cũ kỹ của nó.

Cảnh ngồi đó nhẫn nại chăm chú làm việc, quanh quẩn là một cháu bé gái nhỏ chạy lăng xăng xung quanh anh.

Bảo tiến tới và nhẹ giọng gọi: ” Cảnh, tụi tao đến rồi….”

Cảnh giựt mình, như tỉnh mộng mở tròn đôi mắt :” mày đó hả Bảo…”

Mỉm cười, Bảo nói: “Tao đây chứ ai….dạo này mày ngoan quá vậy…”, nhìn mái tóc bát đầu điểm bạc và đôi mắt đầy dấu chân chim của bạn, Bảo chợt bùi ngùi nhớ lại thời học sinh…

Ngày đó Cảnh thuộc loại quậy phá và ngang ngược nhất trường, anh đi học thì ít mà cua gái thì nhiều, tính tình vốn phóng khoáng chịu chơi, lại ăn nói thật ngọt và có duyên, nên không ít cô lọt vào lâu đài tình ái của Cảnh. Cũng vì cái tính bay bướm của Cảnh, mà Bảo phải khổ sở làm giùm Homework, và liều mình Lê Lai cứu chúa trong những mùa thi, để thằng bạn thân trời đánh của anh được lên lớp đều đều mà tiếp tục tán ghệ cua gái.

Tuy 2 thằng có nhiều cái khác nhau, nhưng lại rất mê văn nghệ và khiêu vũ, như để trả công thằng bạn thân, gồng mình cứu chúa trong những kỳ thi, Cảnh luôn luôn kéo cho được Bảo tham dự các party mà có nhiều em đẹp nhất trường.

Dã quỳ 3

Vừa bước vội ra xe, Cảnh nói một cách hiền lành phân bua như 1 nhà sư đắc đạo:” Tao dạo này tu rồi, 3 con rồi mày…có quậy nữa cũng không còn xí quách.”

Bảo vừa leo lên chiếc xe truck bụi đời của Cảnh, vừa hỏi:” Vợ mày cũng là con Trinh ngày xưa học cùng trường đó hả ? ”

Cảnh buồn buồn :” ly dị rồi, mới đầu tụi tao cũng yêu nhau và hạnh phúc lắm.. Nhưng qua Mỹ tình đời thay trắng đổi đen, nó bỏ tao chạy theo 1 tay triệu phú để lại 2 đứa con tao nuôi.”

Ngậm ngùi, Bảo nói: ” Tao nhớ ngày xưa, nó như ngây như dại khi mày hát bài “Còn Chút Gì Để Nhớ ” của Phạm Duy… tao cứ tưởng là con Trinh nó sẽ theo mày tới chết, quả là cuộc đời khó lường và đàn bà thật khó hiểu.”

Cảnh cười sang sảng:

“Kỷ niệm đẹp phải không mày, thôi tụi mình đi lẹ, không tụi con Phượng, Vợ chồng Việt Thùy, Sơn, Hải và đám A2, A3, A4 đợi.”

Nhấn ga thật nhanh chạy xuống dốc, Cảnh khẻ hát:

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong

Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng

Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên

Còn một chút gì để nhớ để quên

Bảo im lặng nghĩ thầm” chắc nó còn nhớ con Trinh lắm nên mới định cư ở cái thành phố khỉ ho cò gáy, núi cao chập chùng, dốc ngược, dốc ngang.”

Gió thổi càng mạnh, hoàng hôn dường như ập xuống thật nhanh, như để chôn vùi một thời để nhớ, một thời để yêu tuổi trẻ của 2 người bạn.

Hết Chương 1

ALAIN BẢO

Feb – 19 -2016