Category Archives: Đặc San Âu Cơ:

Hội Phụ Nữ Âu Cơ Colorado tổ chức Hội Chợ ÂU Cơ mừng Xuân Mậu Tuất Thứ Sáu 23-2-2017 và Thứ Bảy 24-2-2017

Hội Phụ Nữ Âu Cơ Colorado tổ chức Hội Chợ ÂU Cơ mừng Xuân Mậu Tuất .Xin kính mời quý Đồng Hương đến tham dự & ủng hộ

Chương Trình Tuyển Lựa Thiếu Nhi Tài Sắc 2017 Do Chi Bộ Phụ Nữ Âu Cơ Denver Colorado tổ chúc 28-10-2017

Thư của Nấm (con gái blogger Mẹ Nấm) gởi bà Melania Trump, phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ.

Thư của Nấm (con gái blogger Mẹ Nấm) gởi bà Melania Trump, phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ.

Theo bà Nguyễn Tuyết Lan, bà ngoại của Nấm chia sẽ:

“Với ước mong được ở cùng mẹ trong ngày sinh nhật sắp tới đây, bé Nấm – con gái lớn của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tiếp tục viết thư gửi cho phu nhân Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump là bà Melania Trump để nhờ lên tiếng can thiệp cho mẹ.

Những lần trước đây, sau mỗi lần gửi thư cho bà Đệ nhất Phu Nhân, bé Nấm cũng luôn tự hỏi rằng không biết những lá thư này có đến tay bà Trump hay không? Tôi chỉ biết trả lời với Nấm “Chúng ta chỉ biết hy vọng và hãy luôn hy vọng!”

Với sự hiểu biết hạn hẹp của mình, tôi không biết làm cách nào để giúp cháu mình. Do đó, hôm nay, tôi xin được phép đăng tải nguyên văn bức thư của Nấm lên đây để mong quý anh chị em, bạn bè trong nước cũng như hải ngoại, nhất là những anh chị làm truyền thông giúp gia đình tôi dịch và chuyển bức thư của cháu Nấm đến cho bà Phu nhân Tổng thống.”

 

Mrs. Melania Trump First Lady of the United States of America The White House

Kính quý vị,
Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ kính gởi quý vị Thư đệ trình lên Đệ Nhất Phu Nhân Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Bà Melania Trump về việc nhờ bà can thiệp với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do cho Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, nhà hoạt động nhân quyền và tù nhân lương tâm Việt Nam hiện đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam giam cầm với bản án 10 năm tù giam về tội hoạt ̣động nhằm lật đổ chính quyền.


TM Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kính gởi,
Nguyễn Minh Nguyệt
TTK Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ

Thư đệ trình lên Đệ Nhất Phu Nhân Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Bà Melania Trump (Vietnamese)

Kính quý vị,

Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ kính gởi quý vị Thư đệ trình lên Đệ Nhất Phu Nhân Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Bà Melania Trump về việc nhờ bà can thiệp với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do cho Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, nhà hoạt động nhân quyền và tù nhân lương tâm Việt Nam hiện đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam giam cầm với bản án 10 năm tù giam về tội hoạt ̣động nhằm lật đổ chính quyền.


TM Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kính gởi,
Nguyễn Minh Nguyệt
TTK Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI? (Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

TỔ QUỐC CỦA TÔI LÀ AI?

(Bài viết cũng đã lâu, nhưng đáng để giới trẻ suy gẫm)

Tôi tên Vương Khả Nhi, là học sinh lớp 10A6, tiêu đề bài diễn văn của tôi hôm nay là “Nếu tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì tổ quốc của tôi, ông sẽ là ai ?”. Tôi không có những ngôn ngữ hùng hồn như mọi người, cũng không có nhiệt huyết dâng trào như những người khác; đối với hai từ “tổ quốc”, cái tôi có chính là suy nghĩ độc lập của riêng cá nhân tôi, tôi cảm thấy rằng xã hội chúng ta không thiếu những người đứng đầu về tri thức, mà cái thiếu chính là những người có tư duy vậy.

Tôi đang nghĩ rằng: Nếu như tôi có thể sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi tổ quốc của tôi sẽ là ai? Vào thời nhà Hán, tổ quốc của tôi chính là nhà Hán, chính là Đại Hán đã tiêu diệt hết thảy những kẻ xâm phạm bờ cõi. Vào triều đại nhà Đường, tổ quốc của tôi chính là Đại Đường, triều đại hưng thịnh bậc nhất khiến cho hàng nghìn nước khác đến viếng thăm. Vào thời Tống, tổ quốc của tôi là triều đại nhà Tống, triều đại đứng đầu về khoa học kỹ thuật, kinh tế phồn vinh. Vào triều đại nhà Nguyên, vó ngựa Mông Cổ đã chà đạp giày xéo chúng tôi thành những người dân thấp kém, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Nguyên sao? Và tôi phải yêu thương nó sao? Vào thời nhà Thanh, người Mãn giết người ngoài biên ải, để đầu không để tóc, để tóc không để đầu, cuộc tàn sát tại Dương Châu cũng ảm đạm thê lương không khác gì cuộc tàn sát tại Nam Kinh, vậy thì tổ quốc của tôi chính là Đại Thanh sao? Tôi phải yêu thương nó sao?

Thời gian lâu dần, tôi đã dần dần nhận ra rằng, nếu như có ai cưỡng đoạt mẹ của các vị, vậy thì mọi người đều nhận kẻ đó là cha của mình sao, chúng ta không có lòng tự trọng đến như thế sao? Có những lúc tôi cũng nghĩ rằng, nếu như lúc đầu Nhật Bản chiếm lĩnh Trung Quốc chúng ta, hỡi các bạn, có phải hôm này chúng ta sẽ hô lớn lên rằng “thiên hoàng vạn tuế” hay sao? 
Nếu như tôi sống thêm hai nghìn năm nữa, thì thử hỏi xem, ai sẽ là tổ quốc của tôi đây, thật khiến cho tôi rất mơ màng khó hiểu .

Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là một nơi công bằng, công chính và không có sự bất công nào cả; trong lòng tôi có một tổ quốc, đó chính là nơi để cho bạn chiến thắng, chiến thắng một cách đường đường chính chính. Còn thua thì sao, chính là thua một cách tâm phục khẩu phục. Trong lòng tôi có một tổ quốc, đó là nơi mà ông lúc nào cũng có thể dang rộng đôi cánh che chở cho tôi; trong lòng tôi có một tổ quốc, bất luận cuộc sống của tôi vất vả gian khổ đến thế nào, thì tổ quốc cũng sẽ khiến cho lòng bạn tràn đầy hy vọng về một tương lai không xa.

Nước Mỹ sinh ra Washington, còn nước Anh thì sinh ra Churchill, nhưng họ đều đã ra đi vĩnh viễn; trách nhiệm hôm nay đây, không thể trông cậy vào họ nữa, mà là nằm ở thế hệ trẻ chúng ta. Trí tuệ của thế hệ trẻ chính là trí tuệ của quốc gia, thế hệ trẻ hùng mạnh chính là quốc gia hùng mạnh, thế hệ trẻ độc lập chính là quốc gia độc lập, thế hệ trẻ đứng đầu thế giới chính là quốc gia đứng đầu thế giới. Trong tay thế hệ trẻ chúng ta nhất định sẽ được cầm tờ báo nói về tổ quốc tân tiến văn minh bậc nhất của chúng ta, ông sẽ để cho mỗi người đều yêu mến ông sâu sắc từ tận đáy lòng, ông sẽ khiến cho nước Mỹ phải ngưỡng mộ về chế độ dân chủ của chúng ta, khiến cho nước Đức phải ngưỡng mộ về những thành tựu khoa học kỹ thuật của chúng ta, khiến cho Nhật Bản phải ngưỡng mộ đất nước dân giàu nước mạnh của chúng ta, khiến cho Singapore phải ngưỡng mộ về môi trường sạch đẹp của chúng ta. Nhìn xem ngày đó, tổ quốc của tôi, tất nhiên sẽ là một bầu trời rực sáng, một tổ quốc khiến cho con cháu muôn vàn đời sau cũng không thể nào quên được.

Người Trung Quốc cổ nuôi dưỡng ba giấc mộng Trung Hoa: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng minh quân, chính là hy vọng có được một hoàng đế tốt, hy vọng tất cả vấn đề đều được giải đáp và hiện thành. Tất cả mọi thứ đều tốt đẹp đến từ sự ban ơn của kẻ thống trị. Giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng thanh quan, nếu như hoàng đế đã không thể trông cậy được nữa, thì người dân hy vọng sẽ có một vị thanh quan, thanh liêm chính trực, còn có thể trực tiếp nói lời can gián lên bề trên, mà không sợ xúc phạm đến những người có quyền có thế. Giấc mộng thứ ba gọi là giấc mộng hiệp khách, nếu như thanh quan cũng không thể trông cậy được nữa, thì hy vọng sẽ có một vị hiệp khách thay dân báo thù rửa hận.

Ba giấc mộng của người Trung Quốc thời nay: Giấc mộng thứ nhất gọi là giấc mộng tự do, chính là thoát ra khỏi sự chuyên chế của bộ máy chính trị một đảng độc tài, không còn bị đàn áp bức hại bởi những kẻ thống trị cậy quyền cậy thế cũng như bè lũ quan lại quyền quý hống hách lộng hành, giấc mộng thứ hai gọi là giấc mộng nhân quyền, chính là tất cả người dân đều có thể hưởng quyền lợi bình đẳng, không còn có bất cứ tầng lớp nào có đặc quyền cao hơn quảng đại quần chúng nhân dân để rồi khiến cho những người dân thấp cổ bé họng chỉ có thể uất ức căm hận mà chẳng làm được gì. Giấc mộng thứ ba chính là giấc mộng chính trị dân chủ, cũng chính là chế độ dân chủ toàn dân, tất cả người dân trong cả nước cùng nhau lập ra hiến pháp căn bản dựa trên cơ sở người người bình đẳng, đồng thời sẽ theo đó mà làm việc.

Ba giấc mộng thời xưa chính là “giấc mộng kê vàng” giữa ban ngày, mang tính bị động tiêu cực đối với nhân dân, là chính sách ngu dân mang lại ác mộng nghìn năm, chỉ có thể khiến cho dân chúng trở thành những con cừu ngoan ngoãn, mặc cho kẻ thống trị làm mưa làm gió, xâu xé giết hại, thống trị vĩnh viễn.

Ba giấc mộng thời nay chính là yêu cầu tất yếu của văn minh thương nghiệp, là một xã hội dân chủ khai sáng mà người người đều đã thấy rõ, là biểu hiện của toàn dân thức tỉnh, là kết quả mà tất cả kẻ sĩ và những người nhân nghĩa đều đang mong chờ, và ngày ấy nhất định sẽ đến”.

Cuộc Tình Gầy ! Alain Bảo

Nàng có một thân hình thật tuyệt vời, một nụ cười duyên dáng với hàng răng đều đặn, với một trang phục thật bình dị, nhưng không giấu được vẻ đẹp cao quý, của một người phụ nữ lý tưởng.

Nàng thoáng qua đời tôi như một cơn gió vào hạ, một cuộc tình gầy lang thang, tôi như ghé răng cắn vào vị ngọt tình yêu miếng môi ngọt đắng, đêm ngày trăn trở vì nhau.

Ngày tôi và nàng chia tay, cũng là ngày tôi ngậm đắng nuốt cay, uống vội tình người thay trắng đổi đen, lời nào gian dối, cho mãi nữa cuộc đời còn lại.

Nàng lạnh lùng kiêu hãnh bước vội sang sông, sau tai nạn lật xe chết người của tôi trên xa lộ. Tôi mệt mõi và đau đớn nằm oằn oại giữa bốn bức tường trắng, thoảng mùi thuốc mê bệnh viện. Nàng nhởn nhơ tung tăng bên người yêu mới, không một lời thăm hỏi, dù là một lời gian dối để an ủi.

Nàng bước vội đi không một lời han hỏi, nàng chỉ muốn lấy lại tất cả, tất cả những niềm đau và nỗi buồn, những đêm thức trắng mệt mõi để gầy dựng tương lai cho tôi và nàng.

Nàng đến với người tình mới, cũng trong một hình dáng bề ngoài lịch lãm lý tưởng mà tôi đã lầm cách đây ba năm.

Nàng muốn lấy tất cả những gì của tôi tạo dựng, phải thuộc tất cả về nàng. Nàng là vậy,trở thành mù quáng khi yêu, sáng suốt khi hận. Thời gian ngắn ngủi ba năm cũng làm tôi hiểu rất rõ con người nàng, cuộc tình giữa tôi và nàng kết thúc dưới bóng gầy xơ xác của tình phụ và phụ tình.

Giờ đây không có nàng, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản, cuộc tình ba năm lận đận đã khiến tôi im lặng và càng sống lặng lẽ,  ít nói hơn xưa.

Tôi thọc tay vào túi quần jean và bước dọc theo hai hàng cây, nắng hạ chậm rãi len lõi vào những sợi tóc bụi đời, đen bạc, trên khuôn mặt phong trần cuối đời của tôi.

Tôi lẫm nhẫm hát khe khẻ, và ngồi xuống một gốc cây thật to sát bên thư viện:

“Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười…..đừng hận nhau nữa…Một mai em đi ngày tháng bơ vơ giận hờn, nhớ về tình người..buồn như con nước đã vơi..lời nào gian dối để người đã lỡ cuộc tình…” Trường Sa

Tôi lật cuốn nhật ký…viết vội

Rồi mai tôi xa em trong kỷ niệm…cuộc tình gầy giữa tôi và nàng đứt bóng sẽ là một chút gì để nhớ để thương để giận để hờn trong những năm còn lại cuộc đời tôi.

Alain Bảo

08/31/2017

Las Vegas, USA

 

Tâm Bút : Avatar Sư Toại Khanh – Diệu Nghiêm Diễn Đọc – Biên Tập: Dương Tiêu

Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày – Guitar Alain Bảo – LPBPdesigns.com (Iphone Version)


Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày (Iphone Version)
Một lần nào
Mình đi lại con đường xưa không anh
Dù đã trễ mùa hoa sứ không còn nở nữa
Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm
Một lần nào
Mình ôn lại giấc mơ nghe anh
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm
Một lần nào Mình hứa sẽ vui,
chỉ vui thôi anh Đừng để bóng tối dâng sầu
trong thinh lặng Dẫu giữa ngọt bùi tận
cùng là cay đắng Vẫn là vui …
rồi vĩnh viễn cách ngăn
Một lần nào Ừ một lần thôi anh …
Nhốt ánh Trăng, con gió vào cơn mộng
Để mỗi mùa Nguyệt Hằng vui cung đắm
Gió reo buồn miên viễn em nhớ anh
Dương Phương Linh (27/03/07)

Những Câu Chuyện Thiền Phật Giáo Dí Dõm – Dương Tiêu – Nguyên Tịnh – Alain Bảo – Diệu Hiền Diễn Đọc