Category Archives: Đặc San Âu Cơ:

Thức khuya và không thức.(Huỳnh Phi Tiễn )

Thức khuya nên muốn gởi đôi dòng cho những kẻ ngủ hoài không thức. Tên Fidel Castro vừa mới xuống địa ngục để đoàn tụ với Lenin và Hồ Chí Minh là chính quyền Việt Cộng bắt người dân Việt Nam phải để tang. Khi xưa lúc Lenin đi thăm ông bà ông vải của Cộng Sản, Tố Hữu đã khóc nức nở: “ Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi! Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không? Thương cha, thương mẹ, thương chồng Thương mình thương một, thương Ông thương mười … … Ngày xưa đói rách tơi bời Có người mới có được nồi cơm no ….“
Tôi nhớ cái câu lúc nhỏ thầy giáo buộc phải thuộc lòng: “Ông Lê Nin ở nước Nga mà sao tôi thấy rất là Việt Nam”.13934969_1449208471763343_3807943764363392689_n
Giờ thì trời đã gần sáng, sao bụng tôi đói meo, thèm tô bún mắm nước lèo có giá hẹ heo quay. Cái tô bún đó mà có thêm bánh giá giòn Miền Tây và có cá lòng tong thì ngon hết xẩy! Nhưng chợt nhớ, cái thằng ông nội Lenin và thằng Castro giết người hàng loạt này có ăn được con mắm nào không mà sao người Việt Nam thờ cúng ca tụng khóc lóc dữ tợn vậy?
Theo tin tức từ Việt Nam thì chính quyền Việt Cộng đã trao tặng 5.000 tấn gạo cho nhân dân Cuba. Thật là trái ngược với câu Tố Hữu đã nói: “Có người mới có được nồi cơm no”. Không biết ai có nồi cơm no đây, trong khi dân Việt Nam vừa bị thiên tai bão lụt đói rét và bị trận Formosa thì lại không nghe chính quyền bỏ ra chi phí lo cho dân như lo cho Cuba? Câu tuyên truyền của Việt Cộng là lo cho dân đúng là lường gạt người dân. Dân Việt Nam đói khổ thì lại đem gạo cho không biếu không nước Cuba.
Nghĩ cho cùng thì giấc ngủ mê của Đảng Cộng Sản Việt Nam hôm nay và hôm qua quả là một giấc ngủ tồi tàn của những kẻ không dám thức. Với những sự kiện quan trọng trong nước luôn diễn biến và xảy ra trên đầu người dân, nhưng Đảng Cộng Sản Việt Nam và đại đa số người dân vẫn thờ ơ. Họ chỉ lo cho cá nhân họ và có chăng là chỉ lo vinh thân phì gia. Có một số anh em bên kia luôn chửi tôi là một kẻ “liu vong” ăn nhờ ở đậu. Ấy thế, người dân Việt Nam đã ăn nhờ được bọn quân Trung Cộng cái gì mà bây giờ ở Lạng Sơn miền Bắc Việt Nam, bọn Việt Cộng bán nước đã thiết lập “nghĩa trang” để “ghi ơn” công trạng của quân Trung Cộng năm 1979. Phải chăng đây là tiền của dân chúng nơi đây hay của cả nước đã đóng góp qua thuế má mà chính quyền Việt Cộng không dùng để lo cho dân lại đi xây dựng mồ mả cho những kẻ ùa sang giết chết biết bao nhiêu đồng bào Việt Nam của 6 tỉnh miền Bắc này? Bao nhiêu bệnh viện, bao nhiêu trường học, cùng tất cả những cơ sở hậu cần của 6 tỉnh miền Bắc và bao nhiêu sinh mệnh người dân Việt Nam hiền hoà đã bị hủy diệt và thảm sát không thương tiếc. Trong khi đó những người dân hiền hoà đã phải trải qua bao đau thương và chết chóc mà xác chết của những người con họ trong quân đội cũng không được biết đang ở đâu trên các ngọn đồi kia, không được tưởng niệm, không được truy điệu…hàng ngàn, chục ngàn người và bao gia đình đã bị thảm sát, những người được sống sót hãy còn đó, họ vẫn ghi nhớ sự đau thương ấy… Những người này sẽ nghĩ gì về tinh thần dân tộc hay quốc gia Việt Nam bây giờ khi nhìn thấy những mộ bia tri ân quân thù đồ sộ này?
Nếu nói tôi là một kẻ thờ ngoại bang vì cha tôi là lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và chúng tôi tôn thờ Mỹ “ngụy”, vậy thì các bạn có thấy đền thờ hay nghĩa trang nào của Mỹ tại nước Việt Nam không? Còn nếu nói bọn Cộng Sản cảm ơn quân đội Trung Cộng đã giúp cho cuộc chiến tranh Việt Nam chia rẽ Nam Bắc năm 54 và cuộc xâm chiếm miền Nam Việt Nam thì cái tư cách ngụy quyền lừa bịp mị dân của bọn Cộng Sản Bắc Việt thật là trắng trợn, vì bấy lâu nay lũ cháu ngoan “Bác Hù” đâu có ngờ rằng Bác Hù kính yêu là thiếu tá Hồ Quang, tên gián điệp Trung Cộng. Ôi, lũ u mê tôn thờ quân cướp nước này đến bao giờ mới tỉnh dậy, nghĩ mà đau cho một đất nước điêu linh triền miên tăm tối. Đêm đã khuya…
Huỳnh Phi Tiễn tạm ngưng.

SẼ CÒN MÃI NHỮNG ÁNH MẮT, NỤ CƯỜI – Nancy Nguyen

Chuyện xảy ra khi tôi mới chỉ học lớp hai, cái tuổi đi học còn mang dép trái, câu chuyện của một đứa trẻ nít sáng sáng đến trường còn khóc nhè đòi mẹ. Ai có thể tin rằng một sự việc chỉ thoáng qua trong vài giây ngắn ngủi lại có thể hằn sâu thành ký ức trong tâm hồn của đứa bé ở tuổi ăn còn phải dỗ, ngủ võng còn phải đưa như tôi thủa ấy. Chính tôi cũng không thể ngờ sự việc đó lại theo tôi, đeo bám tôi đến tận bây giờ, và khi nghĩ lại, tôi thầm cám ơn cuộc đời đã ưu ái tặng tôi một món quà lớn.

12107894_836050819842508_7532383472044135300_n

Năm đó tôi học lớp hai, cô giáo tôi là một cô giáo mới ra trường, còn rất trẻ, chắc là nhỏ tuổi hơn tôi bây giờ, và rất dễ thương. Cô hiền và hát rất hay. Chỗ tôi ngồi là dãy bàn đầu tiên gần bảng nhất, tấm bảng đen bạc thếch, vằn vện những vết mốc nắng mưa. Tôi ngồi sát bên góc trái, kế bên tôi là bức vách quét vôi vàng còn dơ dáy, bạc thếch và nhiều tuổi hơn cả tấm bảng đen. Vì ngồi ở góc xéo rất xa đó mà tôi luôn chỉ có thể nhìn thấy một nửa mặt cô trong khi những đứa khác có thể nhìn thẳng vào mắt cô đen láy, dạt dào nhiệt huyết của một cô giáo yêu nghề, yêu trẻ. Ông trời cho ta cái này sẽ lấy đi của ta cái khác, cũng vậy, ông trời lấy của ta cái nọ chắc chắn sẽ lại bù đắp cho ta cái kia. Cũng chính nhờ ngồi ở góc đó mà tôi có thể nhìn thấy mặt cô giáo tôi ngay cả khi cô quay lên bảng viết bài khi những đứa khác chỉ có thể nhìn thấy lưng cô. Cô tôi hiền, hiền lắm, cô giáo trẻ mới ra trường mà. Cũng tại cô hiền nên đám học trò đâm ra làm biếng. Làm biếng không học bài thì bị la là lẽ dĩ nhiên rồi, vậy mà tụi tôi đua nhau … khóc nhè. Mỗi lần như vậy, cô giáo lại ẵm tụi tôi lên dỗ dành, mái tóc dài nhưng có phần xơ xác của cô nhẹ phủ qua bờ vai gầy guộc, ôm lấy một dáng hình mỏng manh, yếu ớt đang ấp ủ một dáng hình khác -cũng mỏng manh, yếu ớt – vào lòng. Nhiều lúc tôi có cảm giác cô đang đối xử với chúng tôi như với những đứa nhỏ học lớp măng, lớp chồi, hay lớp lá ở mẫu giáo vậy! Chúng tôi đã bảy tuổi rồi, chúng tôi “lì” và “ma le” hơn tụi mẫu giáo nhiều chứ! Vậy nên thấy cô hiền thì tụi tôi làm tới. Tôi còn nhớ rõ Thắng, anh bạn tôi ngày ấy. Thắng có dáng người mảnh khảnh, mắt sáng, da ngăm sạm, đầu tóc và lông mày lúc nào cũng đen đúa màu bụi bặm, răng hắn kểnh một bên, má cũng lúm một bên đồng tiền. Thắng ngồi tuốt trong góc của bàn áp chót. Cái thân hình tự nhiên của một đứa trẻ sáu tuổi rưỡi, bảy tuổi ở một đất nước mà bơ hay sữa chỉ là thứ gì đó rất mơ hồ và xa xỉ, những bữa cơm có rau luộc với thịt kho là ngon lắm rồi làm cho dáng ngồi của hắn trong góc lớp đã gầy gò, dúm dó, lại càng gầy gò, dúm dó hơn. Và Thắng là đứa quậy nhất trong lớp tôi khi ấy. Thắng thường xuyên không học bài, trốn học đi chơi, học hành kém cỏi, biếng nhác. Cô giáo tôi buồn lắm, đã la Thắng nhiều mà Thắng vẫn chứng nào tật nấy, nhất nhất không có tiến bộ. Tôi còn nhớ như in buổi trưa hôm đó, một trưa thứ bảy có lẽ là của cuối tháng tư. Tôi đoán là cuối tháng tư phần vì thời gian đó chúng tôi sắp thi học kỳ hai, phần vì tôi nhớ cái nắng ấy, cái nắng gay gắt, hanh hao, khổ sở của trưa Sài Gòn độ cuối tháng tư không lẫn vào đâu được. Tôi biết là thứ bảy vì đó là tiết sinh hoạt lớp cuối tuần. Cả lớp đang ngồi im nghe cô giáo tôi tổng kết, mấy mươi đôi mắt ngây ngô đen sáng, tròn xoe dưới làn tóc mái lởm chởm, nhôm nhoam chăm chú nhìn cô. Cô tôi ôn tồn nói:
– Tuần này các con đều ngoan, có bạn Tiến, bạn Dũng với bạn Thắng hôm thứ ba nghỉ không có phép của phụ huynh, hôm thứ tư thì bạn Nga với bạn Thắng không thuộc bài “Tiếng Hát Sông Lô” còn hôm qua thì Thắng không nộp bài tập toán.
Cô quay sang Thắng: Thắng, con trả lời cô xem tại sao con không chịu học bài? Thắng đứng lên, dù là đứa lười và phá nhất trong lớp, bản năng của một đứa trẻ bảy tuổi sợ mắng cũng làm cho nó run. Thắng đứng im, không trả lời cũng không nhúc nhích, vẻ lì lợm thoáng hiện trên nét mặt tuy non nớt nhưng ngăm sạm màu nắng.
– Con làm cô buồn lắm, con biết không? – Thắng vẫn đứng yên, không cử động
– Con phải biết đọc, biết viết, biết làm toán thì mai mốt mới thành người tốt được chứ! – cô tôi tiếp, Thắng vẫn đứng im
– Con không sợ ba mẹ con buồn lòng sao? – Thắng vẫn đứng im, nét mặt không còn run và tái như lúc mới bị gọi lên nữa, trái lại, đôi mắt của đứa trẻ sáu tuổi rưỡi có vẻ già trước tuổi đi nhiều. Cái đứa tôi sáu tuổi rưỡi khi nhìn vào đôi mắt ấy thật chẳng hiểu gì, chỉ thấy căng thẳng và sợ hãi như đứa trẻ sợ ngáo ộp vậy thôi.
Cô tôi vẫn nghiêm nét mặt, nét mặt đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in, khi ấy tôi còn quá nhỏ để nhận ra đó là nét mặt của một người mẹ, nghiêm nghị, buồn rầu và khổ đau. Cô tôi nói tiếp: “Chẳng lẽ ba mẹ con không bao giờ nhắc con học bài sao?”
– Dạ không! – Thắng đột ngột trả lời – Ba mẹ con đi lượm ve chai từ sáng đến tối mới về.
Cô giáo tôi lặng đi sững người, mắt mở to nhưng vô hồn. Bởi cái cô tôi thấy bây giờ không còn được nhìn bằng mắt nữa nên đôi mắt hoá dư thừa đâm ngây dại. Cô giáo tôi quay vội lên bảng cặm cụi hí hoáy viết lời của bài hát “Lớp Tôi” và nói vọng xuống lớp: “Bây giờ ta học hát.”
Từ góc xéo nhất nơi tôi ngồi, có lẽ chỉ một mình tôi là biết cô giáo tôi đang khóc.

Chỉ là phù du thôi

Chỉ là phù du thôi

Người ta nói: “con người sanh ra bình đẳng, chết đi bình đẳng” có thật như vậy không? Có kẻ làm vua từ trong bụng mẹ, sanh ra trong nhung lụa giàu sang, lại có kẻ chịu kiếp ăn mày từ trước khi cất tiếng khóc chào đời. Như vậy há chẳng phải con người ta từ trước khi sanh ra đã có sẵn một địa vị, một vị trí nào đó trong cái xã hội xô bồ này rồi sao? Cái địa vị đó có giữ được không và giữ được bao lâu lại là chuyện khác, nhưng câu nói “con người sanh ra bình đẳng” có thật là đúng không? Nghèo khổ là một cái tội! Nhưng thật tàn nhẫn khi bắt những đứa trẻ chưa bước nổi ra khỏi cổ tích phải gánh chịu nó, đó là sự thiếu thốn tình thương, thiếu thốn sự quan tâm của người làm cha, làm mẹ. Cuộc đời cướp đi của chúng và của anh bạn tôi, Thắng, cái hồn nhiên, ngây ngô trẻ con quý báu. Cuộc đời bắt những trái tim non nớt đó phải chà sát, phải chai sạn. Rồi lạnh lùng, cuộc đời lấy mất của chúng tuổi thơ, cái mà bất cứ đứa trẻ nào cũng cần và đáng được có, đáng được hưởng. Một mai khi chúng lớn lên, cái gì sẽ là kỷ niệm ấu thơ ngọt ngào, trong vắt, giòn dã tiếng cười làm hành trang cho chúng vào đời? Cái nhìn của những con người như thế về cuộc đời này, về kiếp người này rồi sẽ ra sao? Có ai đảm bảo rằng cái nhìn ấy chắc chắn sẽ vẫn vuông tròn, đầy đặn? Có ai đảm bảo rằng cái nhìn ấy sẽ chẳng méo mó, lệch lạc bởi những tì vết hằn sâu trong tiềm thức từ thủa còn bé thơ? Nước mắt của cô giáo tôi chắc không phải chỉ riêng cho mình Thắng. Tôi không gặp được cô nữa để hỏi cô đã khóc cho những ai, nhưng tôi tin rằng cô đã khóc cho tất cả những đứa trẻ bị cuộc đời đánh cắp mất tuổi thơ và sự chăm sóc.

Từ giây phút cũ kỹ ấy, hình ảnh cô giáo giáo tôi với đôi mắt đỏ cay nồng và những giọt nước mắt lấm lem bụi phấn đã đi vào tâm trí tôi, làm hành trang theo tôi vào đời: hành trang Niềm Tin, một niềm tin sắt son vào tình người. Khi bạn vấp ngã giữa dòng đời hãy tin rằng xung quanh bạn luôn có những cánh tay sẵn sàng giúp vực bạn đứng lên. Khi bạn cảm thấy cuộc sống quá đớn đau, hãy tin rằng quanh bạn vẫn luôn có những tấm lòng.

Đâu đó bên kia góc khuất của những dãy hành lang, những toà nhà là những tâm hồn rất “Người” đang toả sáng. Và cô giáo lớp hai của tôi, với khuôn mặt trắng loang loáng màu nước mắt và bụi phấn, là hình ảnh đẹp nhất mà đời tôi từng có được, nó nuôi dưỡng trong tôi một niềm tin sắt son vào cuộc sống và tình người.


Nancy Nguyen

Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc 22/10/2016

Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với Ls. Phạm Christine, Mai Quyền, và Ls. Trần Kiều Ngọc do Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Bắc Cali tổ chức.

Thư Mời: Tham dự buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc

Kg quý đồng hương,

Trân trọng kính mời quý đồng hương tham dự Buổi Thuyết Trình và Hội Thảo với Ls. Phạm Christine, Mai Quyền, và Ls. Trần Kiều Ngọc do Chi Hội Phụ Nữ Âu Cơ Bắc Cali tổ chức.

Thuyết Trình và Hội Thảo với LS Kiều Ngọc
Đề tài: Tuổi Trẻ Hải Ngọai và Cội Nguồn
Thời gian: 11g sáng thứ Bảy, 22 tháng 10 năm 2016
Địa điểm: Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California
111 E. Gish Rd., San Jose, CA 95112

Sự hiện diện đông đảo của quý đồng hương là niềm khích lệ lớn lao đối với Ban Tổ Chức.

Xin quý đồng hương giúp phổ biến/quảng bá Thiệp Mời đến gia đình và thân hữu, nhất là những bạn trẻ có tấm lòng với Quê Hương và Cội Nguồn.

Chân thành cảm ơn.

Âu Cơ Phạm Thiên Thanh
Âu Cơ Phan Hà

thiepmoikieungoc_bcali-final-page-001 thiepmoikieungoc_bcali-final-page-002

Thiếu Vải – (Alain Bảo)

Thiếu Vải

Chiều thứ sáu, đang thả hồn lim dim theo giọng hát sang trọng, kiêu sa của Lệ Thu, Houston như chìm vào một dĩ vãng của một Sàigòn nóng nực, chợt nắng chợt mưa.

Chợt nghe tiếng điện thoại reng, tôi quờ quạng loay hoay tìm cái Iphone, rớt tận đáy kẹt của chiếc Sofa.

14333687_1370431959635429_1394225638273170167_n

“Hello ? ai vậy” tôi hỏi:

Bên kia là giọng của Âu Cơ Hương Huyền :” Anh Bảo, đến giờ đi coi chợ đêm Rock and Vote của bác sĩ Chu Văn Cương rồi ?” 0p

Giựt mình vội gọi coi đồng hồ thấy gần 5 giờ chiều:

“Anh lái xe ra liền.”

Bên kia còn nghe giọng nói với theo của Âu Cơ Hương Thùy, cùng ông xã là Quốc, nói với trong điện thoại:

“lẹ lên nghe anh.”

Vội tắt nhạc thật nhanh, rửa mặt và chạy ào ra garage, tôi lái vội đến khu chợ Hồng Kông 4, nơi tổ chức chợ đêm và buổi văn nghệ bỏ túi Rock and Vote cho bác sĩ Cương, nhân dịp ông ra ứng cử dân biểu tiểu bang Texas, địa hạt 149.

Đến nơi thấy các Âu Cơ đã có mặt đầy đủ, nghe nói bữa nay có nhiều màn muá của Hội Phụ Nữ Âu Cơ, vốn là một trong tiết mục ưa thích của tôi.

Hôm nay các Âu Cơ mặc áo thiệt sexy, Âu cơ Vân Anh mặc chiếc áo thun hở vai, và chiếc quần jean bạc màu , làm tôi không nhận ra, Cặp chị em sinh đôi Hương Thùy và Hương Huyền cũng mặc 1 kiểu đồng phục không kém phần hippi như Vân Anh, chỉ khác là những chiếc aó thun với dòng chữ “Vote for Dr Bryan Chu”, thì được khéo léo cắt dọc xẽ ngang, nửa kín nửa hở, trông thật lạ với hình ảnh quen thuộc, áo dài dịu dàng mà tôi thường thấy. Nhìn sang qua các Âu cơ Thu Huyền, Thùy Linh, Bạch Tuyết, Mai Hoa và các cô khác, thì tất cả cũng có cùng 1 đồng phục áo tả tơi với chiếc quần jean bụi đời.0k

Vốn tính ít nói và cũng không muốn tìm hiểu, tôi chỉ đến chào hỏi các cô Âu Cơ và vội tìm một chổ ngồi để thưởng thức các màn ca vũ của các Âu Cơ.

Vừa ngồi thưởng thức văn nghệ, vừa nhâm nhi món chè của Âu cơ Bạch Tuyết , mà tôi mua từ gian hàng Âu Cơ, thật sự còn gì sướng hơn nữa.

Đang mãi mê với chương trình văn nghệ, qua lời giới thiệu duyên dáng của Âu Cơ Mai Hoa, tôi bổng nghe tiếng nhạc quen thuộc xập xình, đầy vẻ man dại, Samba, của vùng Nam Mỹ. Đoàn vũ Âu Cơ với từng bước nhảy nhịp nhàng theo bài Macarena, trông thật dễ thương và lạ mắt. Chân tôi cũng nhịp nhịp, và gần như muốn đứng lên nhún nhảy theo điệu nhạc Macarena vốn thịnh hành vào cuối thập niên 90.08

Khi Âu Cơ Hương Thùy đến lượt, bước ra nhảy solo điệu Macarena, thì bên dưới sân khấu, nghe tiếng 1 bác trai tuy lớn tuổi, nhưng giọng nói rất trẻ trung:

“Hôm nay, chắc các Âu Cơ thiếu vải , nhưng nhờ vậy mà y phục rất hợp với điệu nhảy.”

Sau đó Bác đó vổ tay thật lớn, kéo theo hàng loạt tiếng vổ tay của khán giả bên dưới, cùng lượt Âu Cơ MC Mai Hoa mời Bác Sĩ Chu Văn Cương, ứng cử viên dân biểu khu vực 149 lên sân khấu, để giới thiệu với khán giả.

Không khí bổng trở nên thân mật và ấm cúng đến lạ thường, tiếng vỗ tay kéo dài theo nhịp của điệu nhạc huyền bí Macarena, và tiếng ủng hộ của mọi người:

“Vote for Dr Chu Văn Cương, hoan hô Hội Phụ Nữ Âu Cơ.”

Chương trình văn nghệ kéo dài tận hơn nữa đêm, thật hay và thật sinh động, trên đường về nhà, tôi bổng mỉm cười và tay bổng nhịp nhịp theo điệu Macarena của các cô Âu Cơ….Con đường về nhà bổng trở nên ngắn lại, tôi thầm nhủ nhất định mình sẽ bầu cho Bác Sĩ Chu Văn Cương, một gương mặt hoạt bác, lanh lợi, có nhiều sáng kiến và đã và đang mang nhiều sức sống mới cho giới trẻ, và cộng dồng Houston cũng như vùng phụ cận.

HOUSTON

Friday, October 9th 2016

Alain Bảo

Tuyên Ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc

VIỆT NAM: CHƯA BAO GIỜ NHƯ LÚC NÀY ! Huỳnh Thục Vy

Lâu nay, đối với các hành động xâm chiếm biển đảo trên Trường Sa và Hoàng Sa; những lần lén lút dời cột mốc ở biên giới phía Bắc nước ta của Trung Cộng, tôi thực tình ít quan tâm và không mấy xúc động. Tất nhiên tôi đồng ý rằng những hành động xâm lấn này làm tổn thất lớn cho quyền lợi quốc gia Việt Nam; xét về lâu dài, chính là tổn hại đến lợi ích cụ thể về tài nguyên và địa chính trị cho nhiều thế hệ người Việt Nam.

Chỉ vậy thôi, tôi thường cố tránh cho mình sự lún sâu vào tinh thần cổ vũ cho chủ nghĩa dân tộc cực đoan khi nhìn nhận các sự kiện này, với tư cách là một người bảo vệ nhân quyền. Nhân quyền không có biên giới, kể cả cái biên giới dân tộc mà chủ nghĩa quốc gia dân tộc cố tình dựng nên.

Thế nhưng đối với mạng sống của con người thì tôi có thái độ đặc biệt khác. Tôi thực sự phẫn nộ đến độ muốn cái chính quyền hèn nhát, bẩn thỉu này ngay lập tức sụp đổ để dân tôi không phải chết trên chính vùng biển cha ông họ bao đời nay vẫn đánh bắt cá. Chưa bao giờ sinh mệnh ngư dân Việt Nam lại thê thảm như trong chế độ độc tài cộng sản này.

Đối với tôi, ngàn mét đất ngoài đảo hay vùng biên giới dù quý đến đâu cũng không bằng một mạng người. Đất, đảo, biển có thể lấy lại một ngày nào đó khi Việt Nam có một chính quyền dân chủ, có một vị thế đáng nể trọng trên trường quốc tế. Còn mạng sống của ngư dân và những nỗi đau để lại cho gia đình họ là thứ không thể lấy lại được. Nhân phẩm và tự do của con người đã bị tổn thương sẽ khó bù đắp.

Bởi vậy, hơn bảy mươi ngày trước đây, khi sự cố Formosa xảy ra, tôi bàng hoàng và thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt. Có thể cơn trầm cảm thai kỳ khiến cảm xúc của tôi về sự cố chết người này thêm trầm trọng. Nhưng có thể nói rằng, chưa bao giờ có sự kiện nào xảy ra cho Việt Nam mà tôi từng chứng kiến khiến tôi hoang mang và đau đớn như thế.

Tôi lên tiếng cho dân chủ và đấu tranh cho nhân quyền là vì lẽ gì, nếu không phải là hy vọng một Việt Nam tốt đẹp hơn, đáng sống hơn cho con cháu mình? Tôi có thể chạy trốn sang một quốc gia khác để tìm cuộc sống tốt đẹp, đó không nhất thiết là Úc, Anh, Hoa Kỳ…ngay cả Thái Lan, Cambodia, Miến Điện bây giờ còn đáng sống hơn Việt Nam cả chục lần. Nhưng có hạnh phúc nào hơn cho người Việt Nam là được sống sung túc và tự do trên chính mảnh đất mình sinh ra?

00000000000000000

Tôi ước ao xây dựng một gia đình hạnh phúc ở ngay trên xứ sở mà chúng tôi bị đàn áp mấy chục năm nay. Để chứng minh cho điều gì? Để chứng minh: những ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu rỗi. Tôi tin con cháu mình sẽ được nhìn thấy một Việt Nam tự do. Việt Nam đang đối mặt với những nguy cơ quá lớn mà một sự thay đổi chậm trễ có thể dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn, thậm chí là diệt vọng. Nhưng chính lòng tự tôn, danh dự và niềm hy vọng giữ cho tôi luôn đứng thẳng trước cường quyền, giữ cho ngọn lửa hy vọng vẫn cháy trong tôi.

Read the rest of this entry

San Jose: Tâm Thư Kêu Gọi ĐÊM THẮP NẾN VÌ DÂN VÌ BIỂN VIỆT NAM

Tâm Thư Kêu Gọi

  Kính thưa qúy Đồng Hương:
Đã 3 tuần qua kể từ khi hàng lọat cá biển bị chết vị ngộ độc xuất phát từ nhà máy thép Formosa trong khu công nghệ Vũng Áng, Hà Tĩnh, và nay đã lan dần xuống các miền duyên hải các tỉnh miền Trung Việt Nam, nhà cầm quyền Hà Nội vẫn không có một lời giải thích nào về thảm họa kinh hoàng nầy đổ lên con dân đất Việt với hàng trăm ngày tấn cá bị ngộ độc. Người dân duyên hải miền Trung không có cá để ăn và ngay cả muối biển cũng không dám sử dụng.
Một mặt Hà Nội thú nhận không có khả năng phân tích sự nhiểm độc. Một mặt khác họ không hề có một động tác thích hợp nào ngoài việc tỏ ra bất lực không được mở cuộc điều tra tại tô giới Formosa nầy.
Chính người dân đã lặn xuống biển và khám phá ra ống thải chất độc chết người của công ty thép Formosa khi mới khai hỏa họat động trong vài tháng qua. Formosa đã cho nhập 300 tấn hóa chất gồm 40 lọai cực độc để sức rửa đường ống và chống rỉ ống sắt. Trong số đó có các lọai cự độc chết người như Cyanide, Mercury, Arsenic PCBs, Cadmium, Chì, và PAHs.
Chính miệng phó TGĐ của Formosa là Chu Xuân Phàm đã lạnh lùng tuyên bố rằng nhân dân phải chọn nhà máy thép hay chọn cá.
Đồng thời thứ trưởng bộ Tài nguyên mô trường khi được ký giả hỏi về tác hại vụ nhiểm độc đối với kỹ nghệ du lịch, thì bị ông ta nạt nộ, dẹp máy và nói ràng không được hỏi như thể làm bất lợi cho nhà nước.
Dự án tô giới Formosa tại Hà Tình được chính quyền Hà Nội ưu đãi cho thuê 3300 Hectare trong thời hạn 70 năm với giá rẻ mạt là 97 tỉ đồng mà người dân không hề được tìm hiểu về các nguy cơ như đang xảy ra hiện nay.
Đại công ty Formosa chuyên chế tạo chất nhựa plastic, và có một quá trình lịch sử tống thải chất độc làm nguy hại môi trường. Họ đã từng bị thua kiện bồi thường 13 triệu đô tại Louisana, Hoa Kỳ. Họ cũng từng bị bắt quả tang đưa hối lộ 3 triệu Mỹ kim để thải 3000 tấn chất cực độc Mercury tại Cambodia.
Vì thế, giới thông thạo về ngành thanh lọc hóa chất đều nghi ngờ rằng Hà Nội đã ăn tiền nhắm mắt cho Formosa lén lút chuyên chở các chất thải cực độc đem về Việt Nam và cho thải ra biển vì họ đã bị tố giác khắp nơi và không còn chỗ nào để thải độc ngoài Việt Nam.
Khi người dân Việt Nam khắp nơi cùng lên tiếng bảo vệ môi trường trong lành cho biển, thì đã bị công an đánh đập tàn nhẫn hay bắt bớ tù đày. Các truyền thông báo chí thế giới đã lên tiếng phê phán, nhưng tuyệt nhiên 700 tờ báo của cộng sản đều câm miệng.
Vì các lẽ trên, tất cả người Việt tự do trên thế giới rất căm phẫn trước hành động bạo tàn ngang ngược của cộng sản Hà Nội, đã quyết định lên tiếng để yểm trợ cho những đấu tranh chính đáng của người dân trong nước, và nhằm đánh động lương tâm thế giới.

Tại San Jose, chúng tôi kêu gọi đông đảo đồng bào đến tham dự đêm thắp nếu VÌ DÂN VÌ BIỂN VIỆT NAM vào ngày giờ nói trên.Kính mời tất cả đồng bào cùng đến để thắp lên ngọn nến hiệp thông với đất nước dân tộc trong cơn nguy khốn nầy.

Xin mang theo áo ấm và ghế xếp
Trân trọng kính mời.
T/M Ban tổ chức:
1. Võ Hân.                  Tel: 408-218-0747. Email: hanvo2001@yahoo.com
2. Trần Long.              Tel: 408-515-2797. Email: vietlist09@yahoo.com
3. Jane Đỗ Bùi.           Tel: 408-386-3390. Email: j.dobui@gmail .com
(*) Buổi thắp nến được bảo trợ bởi nghị viên Nguyễn Tâm, San Jose Council District 7.
——-oo0oo——-

ĐÊM THẮP NẾN VÌ DÂN VÌ BIỂN VIỆT NAM

5:00 PM – 11:00 PM THỨ SÁU NGÀY 10 THÁNG 5, 2016
SAN JOSE CITY HALL

Chương Trình

5:00 PM – 6:00 PM:    – Chào mừng đồng bào & Đón tiếp quan khách
6:00 PM – 7:30 PM:    – Biểu tình tuần hành trước tòa thị chính San Jose City Hall
7:30 PM:   – Nghi thức khai mạc
7:40 PM:   – Đồng ca khai mạc
7:45 PM:   – Phát biểu khai mạc của BTC (Hân)
7:50 PM:   – Phát biểu vắn tắt của khách mời, viên chức, v.v..
8:00 PM:   – Nghị viên Nguyễn Tâm đọc bản Tuyên Cáo
8:05 PM:   – Nghi thức thắp nến
8:10 PM: – Bài đọc chuyển ngọn nến về quê hương (NH Dũng)
8:15 PM    – Đồng ca: Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ
– Tiết mục văn nghệ: Cứu biển Việt Nam, v.v..
– Phát biểu xen kẻ
– Văn nghệ xen kẻ
11:00PM   – Kết thúc (tùy theo tình hình)
 Danh sách tham dự & ủng hộ (tiếp tục ghi danh):
  1. Truyền Thông Calitoday
  2.  Lê Cường Live Webcast
  3.  Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại
  4.  Hội Phụ Nữ Âu Cơ Bắc Cali
  5. Nghị viên Nguyễn Mạnh
  6. Nghị viên Nguyễn Tâm
  7. Ðoàn Thanh Việt
  8. Nhóm Vietlist
  9. VNQDÐ Bắc California
  10. Mõ SF ($50)
  11. Hội Phụ Nữ Bắc Cali
  12. Lương Tâm Công Giáo
  13. Việt Vùng Vịnh
  14. Amy Dương ($100)
  15. BS Phạm Đức Vượng
  16. Ðoàn Văn Nghệ Mê Linh
  17. Biệt Ðoàn Gio Linh
  18. Văn Thơ Lạc Việt
  19. Liên Ðoàn Cử Tri
  20. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali
  21. Nhóm Sinh hoạt Cộng Ðồng Bắc Cali P7 ($100)
  22. Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Vì Việt Nam
  23. KS Đỗ Thành Công & Ban Vận Động Tranh Cử
  24. Little Saigon San Jose Foundation
  25. Ban Ðại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali
  26. UVAN: United Vietnamese-American Neighbors
  27. demthapnen

…..gió và mây……….Hoàng Mỹ Thể

…..gió và mây……….

1948161_550955738353463_542373594_n

Mây uốn mình xoay tròn theo chiều gió… gió nghịch ngợm thổi mây bay bay qua các đồi núi, con sông… mây tung mình hóa thành những cánh chim Thiên Nga trắng toát… gió thổi mây lơ lửng trên mặt hồ để mây hồn nhiên nhún nhảy xoải cánh vũ điệu chim Thiên Nga… gió ngẩn ngơ ngắm nhìn… rồi nhẹ nhàng… nhẹ nhàng gió đến bên mây, ôm mây vào lòng… hôn nhẹ lên bờ mi xanh ngát… mây e thẹn đôi má ửng hồng… gió khe khẽ vi vu thì thầm bên tai mây những lời tình êm dịu… mây tan ra… tan ra… theo hạnh phúc trong gió… gió đưa mây đi đó đây… hát êm êm ru mây ngủ vào những sáng mùa đông… cùng reo vui khi mùa hạ đến… đưa mây ngắm những nàng hoa khoe sắc vào mùa xuân… và thổi tung lá vàng mùa thu làm thảm dưới chân mây dịu ngọt…

 

Rồi một sáng xuân về… mây thức giấc… mây chờ gió gọi… chờ gió đưa mây dạo bước vườn xuân… mây dáo dác nhìn quanh… tìm quanh… mây khẽ khàng gọi… vẫn không thấy gió… gió ơi… gió ơi… gió ở phương nào… mây không bay tìm gió được… không có gió… mây chỉ biết cúi đầu lặng buồn một chỗ… chợt có tiếng gió văng vẳng bên dưới tầng không… mây định reo lên gọi gió… nhưng gió lại bay là đà thấp hơn… thấp hơn… gió mơn man các nàng cỏ xanh tươi mát… làm các nàng e thẹn nghiêng mình chạy trốn… gió ve vuốt các nàng hoa xuân sắc… các nàng hoa lả lơi theo gió… cười lẳng lơ bên gió… gió sà mình quấn quít bên hoa…

 

Mây lặng người… tím ngắt… tủi thân… cả bầu trời vương theo màu mây tím u sầu… toàn thân mây buốt lạnh… mây lặng lẽ khoác lên mình chiếc áo màu xám tro hờn dỗi… không gian âm thầm u tối… các nàng hoa chợt ngưng bặt tiếng cười… thôi đùa với gió… dáo dác nhìn quanh… rồi chợt rùng mình… chạy tìm chỗ trú mưa… gió ngơ ngác giật mình… gió nhìn lên… những giọt lệ của mây âm thầm nhỏ xuống… gió cuống quít bay lên, bay lên… mây giận hờn tránh gió… mây quay đi từ chối lời yêu thương, từ chối vòng tay ấm nồng của gió… mây để mặc gió réo rắt lời nỉ non… gió kéo mạnh mây vào lòng… hôn lên đôi mi tím những nụ hôn cháy bỏng… gió dịu dàng ôm xiết mây… ghé môi hôn tha thiết… thì thầm bên tai mây những lời tình ngọt lịm… để mây thôi nức nở… để mây thôi dỗi hờn… mây thương gió… nên ngưng rơi giọt buồn…

 

Gió làm ấm lại không gian, làm ấm lại lòng mây… bầu trời trong veo theo nỗi vui mây gió… gió thì thầm bên tai mây… gió chỉ muốn làm cho làn mi mây xanh biếc, làm đôi má mây ửng hồng…  nhưng rồi những sớm mai đây… mây ngơ ngẩn hỏi… gió có còn làm cho mây buồn không… có làm cho làn mi mây tím, có làm bầu trời xanh xám không… gió nhìn mây không nói, chỉ im lặng mỉm cười… rồi khe khẽ nắm tay mây bay nhè nhẹ…..

 

……có không anh… có còn làm cho em buồn không???……

MỘT THOÁNG LÁ RƠI – ALAIN BẢO

hinh-nen-may-tinh-dep-full-hd-24

Đang mơ màng lim dim theo giấc ngủ, Khí hậu San Diego thật dễ chịu, gió nhẹ từ ngoài cửa sổ mang cái không khí ấm áp biển, len lõi vào căn phòng nhỏ, như mượt mà ru ngủ cho tôi.

Thình lình có tiếng gõ cửa nhè nhẹ :

” H , dậy đi con.. đi ra sân mà tập thể dục…”

Giựt mình tĩnh giấc, nhìn đồng hồ , tôi thấy chỉ mới 5 giờ sáng, giờ này nếu mà còn ở Las Vegas thì chắc tôi cũng nướng thêm 1 tiếng nữa, huống hồ lâu lâu mới ghé thăm thành phố gió biển êm đềm San Diego này.

Tôi lầm bầm thoáng nghĩ :” mới có sáng sớm, không biết sao ông dượng thức dậy sớm dữ..” Nhưng không dám cải lời, tôi vội trả lời:

– Dạ con xuống ngay đây

Vốn sống với mẹ và các dì cùng bà ngoại, cộng với những mùa hè đi tắm biển ở Nha Trang, tôi bao giờ cũng được sự ân cần, chăm sóc của các dì, mợ và nhất là Bà cô. Hình ảnh của 1 người cha đã di tản sau biến cố 30 tháng 4, 1 ông dượng, 1 người đàn ông trụ cột trong gia đình nói chung, đã thiếu vắng từ thở thiếu thời cho đến lúc trưởng thành. Tôi gặp ông dượng không nhiều cũng không ít, đối với tôi hình bóng ông dượng là 1 người đàn ông cao lớn, 1 ông thầy Toán khắc khổ, ít nói, mà nếu có nói đi nữa cũng chỉ vài câu ngắn gọn : “H hả, sao rồi con…”

Nghe mẹ tôi nói, Cậu và Dì giống ông dượng nhiều nên thông minh, tôi thường ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng qua vài lần “đấu trí” với dì lúc còn nhỏ, và được những lời khuyên trầm lặng hữu lý của Cậu, tôi mới thấy 2 người được thừa hưởng “zen” phân tích sâu sắc, lối nghĩ logic này từ ông Dượng.

hinh-nen-mua-thu-cho-may-tinh9

Có lần nghe đài RFA phỏng vấn nhà bình luận gia Trần Bình Nam nào đó trên internet, ngạc nhiên vì giọng nói đó không ai xa lạ chính là ông dượng Sơn.

Tôi gọi điện cho Dì ở Los Angles , và muốn hỏi Trần Bình Nam có phải là ông dượng hay không… Đó là lần đâu tiên và lần duy nhất 2 ông cháu trò chuyện khá lâu trên điện thoại, tôi được thấy sự biết nhiều hiểu rộng của ông dượng, và được nghe sự phân tích thật cặn kẻ từ đông sang tây về tình hình Việt Nam và thế giới.

Trước vài ngày tôi đi Houston, tôi có hỏi cậu hy vọng rằng, sẽ có ông dượng tại buổi cắm trại tắm biển San Clemente vào tháng 7, vì bác sĩ bảo còn 6 tháng, mà giờ này đã tháng 3, chỉ còn chưa tới 4 tháng nữa. Nhưng không, bên kia đầu giây điện thoại, giọng cậu thật trầm và lắng đọng: “Chắc không đâu .”

Đang ngồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ ở nhà bạn tại Houston, sững sờ nghe mẹ tôi báo tin:” Ông Dượng Sơn mất rồi”.

Nhanh vậy sao ! Ngoài sân, nước mưa còn đang ẩm ướt trên sàn, quyện lại với những chiếc lá rơi rụng từ đêm qua, gió thổi mạnh lắc lư, đong đưa lá của những cành cây con, một chiếc lá vàng còn xót đâu đó rơi muộn màng, bay vội vàng giữa 1 mùa xuân chớm nở.

ap_20110819061148324

ALAIN BẢO

LAS VEGAS NEVADA

MARCH 24 2016

Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015