Category Archives: Thơ:

Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015

Món Quà – by Nancy Nguyen

 Tháng Tư rồi phải viết thôi, ko chữ sẽ đập tung lồng ngực tự tìm lối ra!

40 năm kỷ niệm, tôi tặng lại đất nước tôi một …

trăng thu

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:
“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!
Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi!
Trên đầu con là bầu trời thống nhất,
Dưới chân con, cả dải đất tự do!”
Nỗi hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ
Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn
Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan
Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan
Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc
Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu
Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…
Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ
Và quê mình cũng mất dưới chân mây…
Mẹ ơi mẹ!
Qua đến tận bên đây
Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!
Đoạ đày xác con!
Trăm đường nhục khổ!
Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong
Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”
Chứ con về với thân xác đó,
Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!
Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi
Để có tiền … con bán đi nội tạng
Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?
Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

11/4/2015

cai-phao-tinh-yeu-don-phuong

Nancy Nguyen

Tương Lai !

Tương Lai !

Em căng cờ chặn cả tương lai
Tự bít cuộc đời mình, chắn lối đi dân tộc
Chẳng thể ngờ là chốt thí trong ván cờ thâm độc
Trên môi em còn rạng rỡ nụ cười

Em tôi ơi, những lá cờ được vẽ bởi bọn đười ươi
Trên thế giới người ta đã hoá tro gần hết
Em vin vào đó để tự mình ký kết
Cả hoài bão, cả tương lai, cả niềm tin và lẽ sống

Rồi một ngày, em ơi, khoảng trống
Của mênh mông hẫng hụt khi lý tưởng vỡ tan tành
Khi em nhận ra lý lẽ ấy mong manh
Mà người ta cứ cố đắp bồi thành chân lý.

By Nancy Nguyen

1538782_1579380295650440_2160076869877791980_n

Chia Tay

buoc-chan-mua-thu

buoc-chan-mua-thu

Vậy là mình chia tay
Không bi luỵ, chẳng xót xa
Anh về với người ấy, em biệt ly xứ lạ
Ngày tiễn nhau cũng nấn ná một câu chào…

Vậy mà nắng chiều thiếu hanh hao
Khi anh không còn bên em nữa
Trang nhật ký xưa
Mưa nhoè ướt nước
Em để lại trên đệm ghế taxi

Ngày ra đi
Tự dặn lòng anh là quá khứ
Phi trường không mưa, và em cũng không khóc
Chẳng ai phải nuốt nước mắt ngược vào trong
Vậy mà vẫn nghe khúc của lòng chao đảo
Khi anh nói anh yêu chị ấy rất nhiều…

Nancy Nguyen

Tháng 4 bao giờ cho vơi hết muộn phiền ! Hồ Duy Hạ

Khăn Voan Choàng Cờ VNCH

Khăn Voan Choàng Cờ VNCH

Bảy lăm mười tám tuổi trăng tròn
Vụng về thơ dại hãy còn son
Nước nhà loạn lạc người di tản
Dẫm nát quê hương dạ héo mòn.
Thương cảnh điêu tàn nước Việt ơi!!
Tuổi thơ chưa trọn tiếng nói cười
Bây giờ thương khóc người mất nước
Màn trời chiếu đất cảnh nổi trôi.
Ai tìm ra được cảnh bình yên
Quê tôi nghèo khổ hết ba miền
Suốt đời vất vã trong cuộc sống
Bao giờ cho vơi hết muộn phiền.
Tuổi thơ xin cất giữ từ đây
lam lũ nổi trôi bao tháng ngày
Khi nào tìm được niềm vui mới
Ai sẽ quên đi nổi khổ này…
Vậy mà 32 năm vẫn còn chất chồng nổi khổ,
chút dĩ vãng buồn, làm sao quên được,
khi tháng tư đen trở về trong tìm thức…

Hồ Duy Hạ

Tiếng Mẹ Ru – Linh Đắc

À ơi! Tiếng Mẹ ru mềm,
Kẽo đưa nhịp võng, nắng hiền bên song.
Con nằm thiêm thiếp giấc nồng,
À ơi! Tiếng mẹ ru hồng giấc trưa.
Gió lay thoang thoảng hương dừa,
Bụi bay ngoài ngõ, đong đưa ngọn quỳnh.
À ơi! tiếng mẹ ru tình,
Ôm con mẹ hát, một mình à ơi!
Cha con trấn đóng xa xôi…
Quê Hương còn nợ, à ơi ! giọng buồn.
Một chiều con sẽ lớn khôn,
Ôm con mẹ những bồn chồn thịt da.
Cha con đi lính miền xa,
Chờ bao năm nữa thì cha mới về?
Ba mươi năm! Chẳng hẹn thề,
Con bên xứ lạ, thương về giấc trưa.
À ơi! Tiếng Mẹ đong đưa,
Ru con tiếng mẹ ôm vừa lòng con!
Ba mươi năm, ngủ giấc tròn,
Bao giờ tiếng mẹ vẫn còn trong mơ!
Hôm nay lá rụng ơ hờ,
Con nghe tiếng mẹ ầu ơ giữa trời,
Lá bay cho nắng chơi vơi,
Trong con tiếng Mẹ à ơi rũ mềm

Tiếng Mẹ Ru

Tiếng Mẹ Ru

Phụ-nữ Âu-Cơ

Phụ-nữ Âu-Cơ

Phụ-nữ Âu-Cơ

Hộingộ về đây khắp mọi miền

Phụ-Nữ Âu-Cơ, tiếng vang rền

Nữ-nhi ngại gì nơi chiến-trận

Âu là gái Việt sử ghi tên

trời vận nước chính là đây

Toàn-thể dân ta quyết một lòng

Thế-sự xoay vần, mau cứu nước

Giới điều ghi rõ:  chớ ỷ đông

Một tấm gương xưa rất hùng-hồn

Lòng bà Trưng-Trắc giữ trung-kiên

Tranh nhau tấc đất cùng phương Bắc

Đấu chốn ba-quân chống bạo-quyền

Cho dẫu sa cơ giữ một lòng

Tự trầm mình ngọc xuống dòng sông

Do câu yêu nước, dù phận gái

Dân cùng chung sức quyết lập công

Chủ chính ta đây, giống Lạc-Hồng

người dân Việt, cháu Rồng Tiên

Nhân-dân bốn ngàn năm văn-hiến

Quyền ngẩng cao đầu, cháu Âu-Cơ

khắp muôn phương hãy tụ về

Nước nhà chờ đón những anh-thư

Việt-Nam hào-hùng trang sử mới

Nam-Việt nơi mình sẽ định-cư

Âu-Cơ Kiều-Tiên

Houston, Texas, Hoa Kỳ

10/2014

Tiếng Hát Biển Đông

Tiếng Hát Biển Đông

Tiếng Hát Biển Đông

Gửi bức tâm thư tới mọi người

In dòng mực thắm của con tim

Ăn sâu trong lòng câu yêu nước

Càng rèn ý-chí chẳng van xin

Đang lúc bình-yên bỗng đổi đời

ch vừa tỉnh-giấc, ngỡ trong mơ

Năm xưa Trường-Sa liền đất mẹ

Nay bọn cường-quyền bảo “đất ta”

Hỡi thấu trời xanh có nào ngờ

À! Hoàng-Sa đấy cũng “đất ta”

Đừng có thuyền-bè đi qua lại

À! Cho tiếng súng nổi phong-ba

Non nước Việt-Nam sắp mất rồi

Bàng-hoàng uất-nghẹn giữa đêm thâu

À ơi tôi hát lời yêu nước

Chung lòng hiệp trí chẳng thua đâu

-ấp bao lâu chí quật-cường

Nay thời-cơ đến hỡi ai ơi!

Giờ hãy nhanh chân bước lên đường

Đoàn người hùng-dũng tiến ra khơi

Ái-quốc dân Nam quyết một lòng

Nước nhà toàn vẹn, đuổi ngoại-xâm

Hoàng-Trường Sa của người dân Việt

Sử còn ghi rõ đến ngàn năm.

Âu-Cơ Kiều-Tiên

Houston, Texas, Hoa Kỳ

10/2014

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Destiny Nguyễn, Người con gái Việt

Em mang dòng máu da vàng,
Như phù sa đắp Tiền Giang đôi bờ.
Sông dài uốn khúc nên thơ,
Nuôi em khôn lớn cha nhờ, mẹ thương.

Em mang dòng máu quê hương,
Bắc Nam nhịp nối dặm đường Cái Quan.
Trường Sơn vang điệu Hò Khoan,
Thu Bồn thơ mộng em ngoan đợi chờ.

Em mang dòng máu Âu Cơ,
Quyết là liệt nữ phất cờ Trưng Vương.
Đuổi quân nô Cộng hết đường,
Cho non nước Việt muôn phương thái hòa.

Huy Tịnh (mùa Xuân, 4/27/2013)

Chú thích:
1. ) Sông Tiền Giang ở miền Nam uốn khúc nên có nhiều phù sa.
2. ) Sông Thu Bồn ở miền Trung có điệu Hò Khoan nhẹ nhàng và đầy tình cảm mặn nồng của người dân xứ Quảng.
3. ) Âu Cơ và 50 người con xuống biển lập nên đời vua Hùng đầu tiên trên đất Bắc. Huyệt động của bọn Cộng nô nằm ở phương Bắc nơi khai quốc nên cần phải đuổi chúng ra khỏi chốn linh thiêng của dân tộc.

Young Huynh
770-885-0075